Chương 5
Nghe tiếng bước chân ngày càng tiến gần đến mình, Lan Ninh bất chợt cũng bất ngờ mà quay mắt lại nhìn. Chẳng nhẽ đây là Quân Tâm? Người con trai này, không hề mang nét trẻ con nào, gương mặt chững trạc, khí chất thập phần trưởng thành. Đâu giống một thanh niên lớp 12 vừa đậu đại học?
"Xin chào Bạn có phải là đang đợi tôi? "
Chàng trai đứng trước bàn của cô mĩm cười lịch sự. Trong giọng nói mang vài tia vui mừng chờ mong. Cô cảm nhận lầm sao? Sao cô cảm giác như người này rất vui vẻ khi nhìn thấy cô vậy?
"Cậu là Quân Tâm? " Lan Ninh ngờ vực ngước mắt hỏi. Cũng thật khó cho cô, bình thường cô cũng cao hơn m6 nhưng sau khi ngồi xuống mà ngước nhìn lên chàng trai m8 trước mặt thì cô như cô bé nói chuyện với người lớn.
"Phải" Quân Tâm nhẹ nhàng gật đầu
"Là cậụ Ngồi xuống đi" Lan Ninh lấy lại thần sắc. Quân Tâm ngồi vào ghế đối diện "Cậu có muốn dùng gì không?" Cô theo phép lịch sự
Quân Tâm nhìn chai nước lọc trên bàn cô mĩm cười "Không cần đâú
"Vậy cậu đọc phần tài liệu này đi, đây là phần mình vừa chỉnh sửa trong khi chờ cậu đến" Lan Ninh cũng không khách khí mà bàn thẳng vào vấn đề. Việc xã giao cũng không cần thiết. Buổi chiều cô còn phải giúp Lâm Hiệu chạy sang hội trường trang trí.
Quân Tâm khẽ nhìn cô gái đang chăm chú nhìn tài liệu dưới bàn. Thầm quan sát cô vài lần tóc dài được cột cao phía sau, đuôi tóc hơi xoăn nhẹ, hai bên tai có vài sợi tóc con được khéo léo vén ra saụ Hoa tai cũng được chọn loại hột đá nhỏ, bên tai trái có tận 3 khuyên tai tinh xảo. Nhìn xuống ngón tay đang cầm viết, có lẽ hơi dùng lực nên đầu ngón tay hơi hồng. Được cắt tỉa gọn gàng, không quá dài cũng không quá ngắn. Lâu lâu có vài cơn gió được mang đến từ máy điều hoà khiến tóc trước mái cô bay bay, mùi thơm khiến anh chợt ngây dại. Cô gái này, là cô gái của anh. Anh đã từng mơ về cô rất nhiều lần, cũng từng tìm kiếm nhưng vẫn không cách nào tìm ra.
Vừa nghe giọng của cô, anh đã nhớ lại khoảng thời gian ấy. Cô nhỏ nhẹ, cô thở dốc, cô rên siết bên tai anh. Chợt cảm giác phía dưới có chút cứng khiến anh tỉnh người.
Lan Ninh cũng cảm nhận được người đối diện đang thầm quan sát cô, hơi thở nóng rực đầy mùi nam tính khiến cô miên man. Cô chưa từng có cảm giác nam tính quá rõ rệt như vậy. Cô tiếp xúc với bạn nam cũng rất nhiều, tiếp xúc hơi gần cũng đã từng nhưng chưa ai mang lại cảm giác xâm chiếm mạnh mẽ như người đối diện.
Đặc biệt còn kém cô hai tuổi, trước giờ cô không thích người nhỏ tuổi hơn cô. Như thế cô luôn có cảm giác mình luôn phải chăm sóc.
Hai người cứ thế mà không tập trung vào chủ đề, không khí hơi có vài phần nóng bức.
"Ừm ừm" Quân Tâm khẽ đưa tay lên miệng hắng giọng "Mọi thứ có lẽ không vấn đề"
Lan Ninh cũng trấn tỉnh lại , gương mặt ngước nhìn anh, sau đó lại tiếp "Nếu không vấn đề gì thì mình sẽ gửi cho cậu một bản sau đó cậu về nghiên cứụ Ngày mai chúng ta còn phải duyệt chương trình" cô có vài phần nghiêm túc khi nhắc đến nội dung công việc.
"Vậy thì cậu theo mình, bây giờ mình đi photo bản sao cho cậu, sau đó mình cần phải sang hội trường để phụ mọi người nữa" Lan Ninh thu dọn vài cây bút vào túi tỏ vẻ sắp đứng dậy.
Quân Tâm nhìn hành động của cô cũng bất giác mĩm cười, cô như vậy hẳn cũng là khẩn trương đi? Hay cô bài xích anh, không muốn ở cạnh anh? Quân Tâm khẽ nhíu mày với suy nghĩ.