⬅ Trước Tiếp ➡

Lan Ninh liếc nhìn hết một vòng hội trường, những hàng ghế đã được quét sạch sẽ. Sân khấu được trang trí bóng bay, băng gôn và quy hiệu của trường. Bục phát biểu và cây đàn piano được trang trí trong góc phải. Hầu như mọi việc đã gần như hoàn thành. Ngày mai mọi người đã có thể bắt đầu duyệt chương trình.
"Nào nào, mọi người vất vả rồi. Hôm nay chúng ta đến đây thôi. Mọi người về nghỉ ngơi, mai 9h30 chúng ta có mặt tại đây" Lan Ninh vừa nói vừa lấy quyển sổ trong túi ra viết viết "Lâm Hiệu cậu liên hệ với mọi người các tiết mục biểu diễn nhé" Cô quay sang Lâm Hiệu
"My My cậu phụ trách kiểm tra và sắp xếp đạo cụ" Cô lại nhìn sang My My đang véo eo Liên Khải cười cười.
"Còn Khải Khải mai cậu và mọi người kiểm tra âm thanh, ánh sáng và vài phần hậu trường khác" Cô liên tục ra hiệu với mọi người sau đó lại nhìn về Quân Tâm "Cậu thì chúng ta sẽ liên lạc qua điện thoại"
Quân Tâm gật đầu nhìn cô, khi cô bắt đầu vào trạng thái làm việc. Cô luôn có một thần thái nghiêm nghị, như kiểu cô chỉ tập trung vào mỗi việc đó. Người ta nói đàn ông quyến rũ nhất khi tập trung làm việc, nhưng phụ nữ họ cũng thế, quyến rũ nhất khi họ tự tin và bản lĩnh khi làm việc. Tim anh bất giác đập loạn.
Mọi người hô hào soạn đồ để về. Ai nấy cũng hò reo vui vẻ còn có vài giọng nói rủ nhau về kí túc xá chơi game đi ăn tối.
Lan Ninh thu xếp một vài thứ trong hội trường, quay sang Quân Tâm vẫn chưa về. Vẫn đứng đấy mà nhìn cô "Sao cậu còn ở đây? "
"Mình đợi cậu photo bản saó Quân Tâm cười cười nhìn cô. Cô gái này đã quên phải đưa đồ cho anh rồi, nhìn cô như chợt nhớ ra mà bật cười.
"À quên mất. Để mình vào máy in phía sau hội trường in cho cậú Lan Ninh vơ vội túi xách rồi tiến về phía sau, Quân Tâm cũng bước cùng cô.
Phía trong hậu trường được che màn tối bên ngoài không thấy được bên trong và ngược lại. Để đến khi biểu diễn khán giả không thấy được hậu trường bên trong như thế nào. Lan Ninh cũng lười bật đèn vì dù giờ cũng hơn 4h ánh sáng vẫn có thể lờ mờ nhìn mọi thứ. Cô đứng trước bàn máy tính và máy in trước mặt. Đây là chuẩn bị của trường dùng để in kịch bản và lấy file nhạc. Cô ngượng ngùng nhìn Quân Tâm cười gượng "Cậu chờ mình một lát"
"Không sao. Mình chờ được cậú Quân Tâm cũng cười nhìn cô đáp. Anh đã ở cạnh cùng cô cả buổi chiều, anh biết cô vẫn chưa hoàn toàn thả lỏng khi ở gần anh. Nhưng anh vẫn không ngừng, không ngừng mà ham muốn cô. Lan Ninh lấy tay vén tóc sau dái tai. Mỗi khi cô rãnh rỗi hay có thói quen vén tóc sau tai.
"Ưm đừng anh..." Chợt có một âm thanh ái muội vang phía sau cách bức màn của cô và anh đang đứng. Cơ thể cô chợt căng cứng.
"Mọi người đã đi hết rồi, anh muốn em" Giọng người con trai trầm khàn đầy mê muội
"Nhưng ở đây ưm không... ư được.." giọng nữ rên ngắt quãng.
Hai giọng nói này cô biết, đây là My My và Liên Khải, hai người này không phải lúc nãy đã vui vẻ kéo tay nhau ra về rồi sao, sao giờ lại quay lại, hơn nữa còn làm chuyện mờ ám tại đây. Cô liếc nhìn Quân Tâm hai mặt nóng ran, cô không biết anh có nhận ra được ai không. Anh sẽ có phản ứng gì?
"Cho anh.. anh nứng" Giọng Liên Khải không còn như bình thường nữa
"Anh... ưm ưm" Giọng My My chợt im bật sau đó là hàng loạt âm thanh môi lưỡi nút nhau phát ra chậc chậc.
Tiếng môi lưỡi hoà nhau, tiếng quần áo ma sát, tiếng hai người thở dốc khiến Lan Ninh suýt lệch nhịp.


⬅ Trước Tiếp ➡