Hôm nay sự kiện Tô Thanh tham gia chính là buổi họp báo của một nhãn hiệu đồng hồ, cùng đến còn có một tiểu sinh đang nổi tiếng, xuất thân từ vận động viên bơi lội, cách lớp Tây trang cũng có thể cảm nhận được tám múi cơ bụng và hai khối cơ ngực lớn muốn thoát ra ngoài, dáng người và kiểu tóc cũng có chút tương tự với Thẩm Trọng năm đó.
Trong lúc nói chuyện với người chủ trì, Tô Thanh thỉnh thoảng nhìn lén tiểu thịt tươi kia, trong lòng cảm thấy buồn cho bản thân, cũng buồn thay Thẩm Trọng.
Thân thể cô thích cũng từng săn chắc có lực như thế, mà không phải trắng trẻo mềm mại nằm liệt trên giường.
Đó cũng không phải là nguyên nhân chủ yếu khiến cô khó đối mặt với Thẩm Trọng, phần nhiều hơn chính là vì trước đây cô đều ngước lên nhìn anh, hiện giờ lại trở thành cúi xuống nhìn anh.
Buổi họp báo kết thúc rất nhanh, sau đó có phần truyền thông phỏng vấn, tất cả các phóng viên đều rối rít quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Thẩm Trọng.
Hiện tại Tô Thanh là một cô vợ hiền không rời không bỏ, trên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo mang theo nụ cười khéo léo dịu dàng: "Chồng tôi vẫn luôn tích cực tập phục hồi chức năng, anh ấy còn trẻ thể trạng tốt, đang dần chuyển biến tốt, cảm ơn mọi người đã quan tâm."
Các phóng viên nhao nhao chúc mừng cô, đồng thời bày tỏ hy vọng sớm ngày thấy cô và anh Thẩm hạnh phúc bên nhau trong cùng một khung hình.
Sau khi sự kiện kết thúc, Khấu Khấu kéo Tô Thanh đi dạo một vòng trong cửa hàng mới mở, còn ăn cơm chiều, lại đi Pub uống rượu.
Khấu Khấu là người hiểu Tô Thanh đau khổ thế nào nhất, biết mỗi ngày cô hầu như không ra khỏi cửa, có ra cửa cũng là hạ quyết tâm rất lớn, vì thế đi chơi cùng cô đến nửa đêm mới đưa Tô Thanh đã say chuếnh choáng về nhà.
Tô Thanh sờ soạng đi đến phòng tắm trước.
Cô ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê vẫn nhớ Thẩm Trọng không thích mùi rượu, nếu như để anh biết cô uống say e là sẽ vừa giận vừa buồn.
Sau khi cố gắng tắm rửa sạch sẽ, Tô Thanh chân tay loạng choạng đi về phòng ngủ, nhẹ nhàng lên giường.
Cô vừa mới vén chăn định nằm xuống chợt nghe người trên giường có người lạnh như băng hỏi: "Nụ hôn ngủ ngon của anh đâu?"
Tô Thanh thoắt cái đã tỉnh rượu.
Thẩm Trọng và cô đã chia giường ngủ hơn một năm, hôm nay sao lại chạy lên giường cô cơ chứ?
"Sao anh lại ở đây?" Tô Thanh vươn người bật đèn lên: "Giường này quá mềm, anh không ngủ được."
Thẩm Trọng bị ánh đèn đột ngột làm lóa mắt, hơi nghiêng đầu oán giận nói: "Em đã nói về sớm một chút."
Tô Thanh ngẩn người, trong lòng còn đang suy nghĩ nên làm thế nào để chuyển Thẩm Trọng về giường bệnh của anh.
Phòng ngủ của hai người rất rộng, khoảng cách giữa hai chiếc giường không gần, bình thường cô chưa từng làm chuyện như di chuyển Thẩm Trọng này..
Thẩm Trọng quay đầu lại nhìn thẳng vào cô, trong mắt còn chứa bất mãn, khóe môi giật giật, lúc mở miệng giọng nói bỗng nhiên mềm đi: "Thanh Thanh, nụ hôn ngủ ngon của anh đâu?"
Tô Thanh đau lòng, không còn cách nào khác đành theo thường lệ mà tiến tới cúi đầu đặt lên trán anh một nụ hôn nhẹ.
Thẩm Trọng đã sớm có chuẩn bị, trong lúc cô cúi đầu liền nâng cánh tay lên ôm lấy cổ cô.