⬅ Trước Tiếp ➡
Lớp học sắp xếp từ nhỏ đến đại từ tây sang đông, lầu 3 đều là 5 lớp Văn, Mạnh Tiềm Tinh học lớp chọn ban Khoa học tự nhiên lớp 11-6, vừa đúng ở phòng học ngay góc nghiêng, Tống Lưu ở lớp 11-7, là lớp đầu tiên bên phía tây, hai lớp nằm trên một đường chéo, trên dưới đều có cầu thang khác nhau, nếu không cố ý, rất khó gặp được nhau.
Lúc này chuông tan học vừa mới reo, Tống Lưu là đại biểu môn tiếng Anh, khi bắt đầu giờ tự học đã thu bài tập tiếng Anh, vội vã đem đến phòng làm việc của giáo viên tiếng Anh, chuông vừa reo đã vội vàng ra khỏi phòng học.
Cho nên lúc này trên hành lang còn chưa có người nào cả, mà Tống Lưu đi chưa được mấy bước đã nhìn thấy hai người từ phòng giáo viên đi ra, không tự chủ được liền bước chân lại.
Mạnh Tiềm Tinh tay trái cầm bài thi, tay phải cầm bút, miệng lúc đóng lúc mở hình như đang giảng đề, đầu nữ sinh bên cạnh hơi hơi nghiêng về phía hắn, tóc mái rủ xuống và mái tóc dài bên tai che khuất hơn nửa khuôn mặt, nhìnkhông rõ lắm, nhưng Tống Lưu biết cô ấy rất xinh đẹp, cũng biết lúc này cô ấy nhất định đang nghiêm túc nghe Mạnh Tiềm Tinh nói chuyện, thỉnh thoảng cô ấy còn ngẩng đầu trao đổi ánh mắt với Mạnh Tiềm Tinh, trong miệng cũng đang nói gì đó, chắc là đang trao đổi cách giải đề.
Hành lang không dài, Tống Lưu đi rất chậm, lúc này khoảng cách với hai người đó cũng không xa, dần dần nghe được tiếng hai người nói chuyện, Tống Lưu bất giác ôm chặt bài thi trước ngực, cố tình cúi thấp đầu, bước chân cũng lướt qua hai người họ.
Ba mét, hai mét, một mét..
Tống Lưu hít thở chậm lên, đôi mắt nhịn không được nhìn về phía Mạnh Tiềm Tinh..
Đối diện với ánh mắt của Mạnh Tiềm Tinh nhìn qua cô!
Mạnh Tiềm Tinh thấy Tống Lưu vẫn nhìn lại đây, lông mày giương lên, khóe miệng tươi cười, chớp chớp mắt với Tống Lưu. Bước chân cũng không dừng, lời nói trong miệng lời nói cũng không dừng, lướt qua Tống Lưu, quẹo phải vào hành lang của lớp 1.
Bước chân của Tống Lưu cũng không dừng ngược lại còn nhanh hơn, nhanh chóng đem bài thi vào văn phòng giáo viên, sau đó không lập tức trở về phòng học, mà ngược lại đứng ở cửa văn phòng, nghiêng người nhìn Mạnh Tiềm Tinh và nữ sinh kia cùng nhau trở về phòng học.
Cao hơn cô, gầy hơn cô.
Thành tích tốt hơn cô, lớp 10 cũng xếp hạng cao hơn cô, gần Mạnh Tiềm Tinh hơn cô.
Tống Lưu đương nhiên biết cô ấy, học bá lớp bên cạnh lớp cô năm lớp 10, với dáng người đó, gương mặt đó, khí chất đó, trong cảm nhận của đám học tra đó chính là nữ học bá, người hâm mộ không phân biệt nam nữ.
Tống Lưu sờ sờ ngực, hơi khổ sở, cám xúc tự ti khó hiểu nhanh chóng lan tràn. Nhưng cảm xúc của cô tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.
Chờ đến khi bóng dáng hai người kia biến mất ở hành lang, chuông vào học vang lên, khi cô chạy như điên trên hành lang về phòng học, cô đã không còn suy nghĩ gì nữa.
Người ta chỉ thảo luận đề thi mà thôi, cũng không bày tỏ gì với Mạnh Tiềm Tinh, cô nghĩ gì chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡