⬅ Trước Tiếp ➡
"Đương nhiên không có. Không phải là cái này, vậy anh cũng không biết, mỗi ngày, anh đều bận rộn học tập, đâu có làm sai gì đâu?" Mạnh Tiềm Tinh đương nhiên là nói giỡn, hắn biết, nếu Tống Lưu thật sự tức giận với hắn bởi vì chuyện này, thái độ trả lời câu đầu tiên sẽ không như vậy.
Tống Lưu lại trừng hắn một cái, "Vậy anh ăn cơm nhanh lên."
Mạnh Tiềm Tinh há mồm còn muốn nói gì đó, đã bị miếng sườn của Tống Lưu chặn miệng, hắn biết Tống Lưu làm như vậy chứng tỏ đã hết giận, cũng cúi đầu, vui vui vẻ vẻ mà ăn cơm, trong miệng nhai xương sườn ngâm dấm đường, ngọt tới trong lòng.
Thời gian nghỉ trưa tự do chỉ có một tiếng hai mươi phút, buổi chiều một giờ bắt đầu học.
Cơm nước xong sau, đa số học sinh về ký túc xá nghỉ ngơi, hoặc là đi mua đồ ăn vặt, hoặc là trở về phòng học ngủ trưa hoặc là đi thư viện tự học. Người đi trên đường rất ít, trời lại nắng, không ai muốn đứng ở bên ngoài thêm phút nào nữa.
Mạnh Tiềm Tinh và Tống Lưu một trước một sau, đi tới vườn hoa sau lưng ký túc xá, tìm chỗ ghế dài râm mát ngồi xuống.
Mạnh Tiềm Tinh duỗi tay ôm vai Tống Lưu, ấm đầu cô lên vai hắn, một tay khác móc một con thỏ trắng lớn trong túi ra đưa cho Tống Lưu, cúi đầu dỗ cô, "Rốt cuộc vì sao nha? Đầu óc của anh thật sự không thể thể biết được, cầu xin em thương xót nói cho anh đi.., nha?"
"Cầu xin em.."
Tống Lưu không nói lời nào, một tay cầm con thỏ trắng lớn, một tay duỗi lên sờ tay Mạnh Tiềm Tinh. Trong mắt có hơi chua xót, thật ra cô biết chuyện phân ban lần này là cô quá đáng, Mạnh Tiềm Tinh dỗ cô như vậy, cô càng cảm thấy khó mở miệng hơn.
"Có phải bởi vì chuyện phân ban không?"
Tống Lưu thấy hắn đoán được, trong lòng vừa đau vừa ngọt, ngẩng đầu hai mắt rưng rưng nhìn hắn, hai má đỏ lên.
Trong lòng Mạnh Tiềm Tinh nghĩ tới chuyện này, nhưng cảm thấy đã qua lâu rồi, Tống Lưu sẽ không ngây thơ như vậy, lúc này lại thấy phản ứng của cô, hắn biết mình đoán đúng rồi, lập tức bật cười, lại hơi im lặng, dùng sức xoa xoa tayTống Lưu, "Không phải nghỉ hè đã biết rồi sao? Em lại chờ đến khai giảng mới tức giận? Với lại, chỉ là không cùng lớp thôi, không phải phần lớn thời gian chúng ta cũng ở bên nhau sao? Trước kia chúng ta học chung lớp, ở trường học một ngày cũng không nói với nhau quá năm câu."
Chuyện này sao giống nhau được chứ? Trước kia học chung lớp, cô biết ra chơi hắn sẽ cùng bạn học chơi cái gì, biết hắn bị điểm danh lên bảng làm đề gì, được giáo viên khen, được giáo viên tìm vào văn phòng mắng, biết ai tới tìm hắn hắn đi tìm ai, cô còn có thể liếc trộm hắn. Nhưng còn bây giờ thì sao? Trừ việc nhìn một bóng dáng mơ hồ qua lớp cửa kính, cái gì cũng không thấy.
Nhưng cô cũng biết, mấy chuyện này đều là cảm xúc vô lý của cô thôi, sao có thể không biết xấu hổ mà nói cho Mạnh Tiềm Tinh nghe chứ?
Mạnh Tiềm Tinh thấy cô vẫn không nói lời nào, hắn biết đây là do cô luyến tiếc hắn, hắn đắc ý cười cười cưng chiều, lấy con thỏ trắng trên tay cô, lột giấy gói kẹo đút vào miệng cô.

⬅ Trước Tiếp ➡