"Này, tôi làm thật đó nha! Cậu đừng hối hận đó!" Đặt Đường Song Y xuống giường, Đông Phương Thiên Hàn xác nhận lại nguyện vọng của cô lần thứ ba.
"Cậu ồn ào quá đi! Tôi nói cậu làm thì cậu làm đi! Không làm thì tôi đi kiếm người khác làm!" Cô khó chịu vì anh đã hỏi cô tới lần thứ ba rồi.
"Vậy tôi làm đây!" Nói liền, anh đỉnh ngay đôi môi đỏ hồng của cô mà đưa lưỡi tiến vào, nhấm nháp sự ngọt ngào bên trong khoang miệng cô, kɧıêυ ҡɧí©ɧ chiếc lưỡi non mềm thơm ngát của cô.
Thật ngọt! Là vị vốn có ban đầu của cô hay là mùi vị của chai rượu làm nó thêm ngọt? Chắc là cả hai đi!
"Hôn không kém chứ?" Buông đôi môi cô ra, tay Đông Phương Thiên Hàn vạch hai vạt áo của cô ra mà xoa nắn đôi bồng của cô giống như đang nhào nặn bột mì.
"A~ưʍ... Đã hôn qua bao nhiêu~ ưm người...?" Đường Song Y bị anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà nỉ non.
"Nhiều quá không nhớ... Cương rồi nè!" Mắt anh nhìn chăm chăm nụ hoa đứng thẳng trên bầu ngực trắng nõn căng tròn rồi ngón cái và ngón giữa nhẹ nhàng vân vê, ngón trỏ thì lại miết nhẹ lêи đỉиɦ.
"Trăng hoa... A~ ưm~..." Cô bắt đầu thở dốc.
"Mềm quá, tôi sợ ngón tay thô ráp của tôi sẽ làm chúng nó bị thương... Hay có khi nào, cảm giác thô ráp như vậy sẽ làm cậu thấy hưng phấn hơn?" Trong miệng anh không ngừng nỉ non những lời lẽ đầy tình sắc, ngón tay lại hơi siết nhẹ nụ hoa.
"A!" Nụ hoa bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, Đường Song Y rên khẽ lên, cô giơ tay muốn ngăn lại bàn tay to ở trước ngực mình nhưng như vậy lại càng cổ vũ du͙© vọиɠ chinh phục của đàn ông.
"Không thích tôi dùng sức sao? Thích dịu dàng một chút à?" Ngón trỏ của Đông Phương Thiên Hàn vòng một vòng xung quanh quả anh đào nhỏ như đang muốn trấn an cô, sau đó bàn tay lại ôm trọn bầu ngực trắng nõn, nụ hoa săn cứng lại vừa vặn lọt qua kẽ tay, ló đầu ra ngoài, hệt như một cô gái nhỏ đang rụt rè xấu hổ.
Được bàn tay to của anh làm nền, bầu ngực trắng như tuyết trông càng thêm mềm mại non nớt, ngon miệng đến mê người, theo từng động tác xoa bóp lúc nặng lúc nhẹ của anh, bầu ngực mềm mại lại hằn lên những vết ửng hồng làm trái tim anh rung động, nụ hoa càng thêm tươi đẹp ướŧ áŧ, khiến người ta thèm thuồng.
Đông Phương Thiên Hàn nhìn mãi không chán, hô hấp theo thời gian càng lúc càng trở nên dồn dập, cho đến khi sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi, anh rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, lặp tức xoay người đè cô xuống, hé đôi môi nóng bỏng ngậm trọn nụ hoa bên phải của cô, lại giống như trẻ sơ sinh, mυ"ŧ lấy mυ"ŧ để.
"Ưʍ..." Cô khẽ híp mắt, cảm nhận thứ gì đó mềm mềm đang không ngừng liếʍ mυ"ŧ nụ hoa săn cứng đến phát đau, xung quanh quầng vυ" đều bị vây trong khoang miệng ẩm ướt nóng rực, tư vị như thế khiến cơ thể cô sinh ra một loại cảm giác vừa hưng phấn vừa sung sướиɠ.
Cồn trong cơ thể đã xua tan đi tất cả mọi rụt rè, Đường Song Y vươn hai tay ra chủ động ôm lấy cái đầu đang vùi trước ngực mình, mười ngón tay đan vào mái tóc dày của anh, vò tới vò lui, rồi lại khẽ cong người, để nụ hoa càng tiến sâu vào trong miệng anh, làm cho thân thể càng thêm thoải mái vui sướиɠ.
Nhả ra nụ hoa non mềm trong miệng, nhìn thấy nụ hoa mới bị anh mυ"ŧ vừa hồng vừa sáng, trên đỉnh còn kéo ra một sợi chỉ bạc mập mờ tà mị dẫn tới miệng mình, cảm giác thỏa mãn đến lạ kỳ khiến anh khẽ cất lên tiếng cười trầm thấp, sau đó lại chuyển sang nụ hoa còn lại, dùng cách tương tự làm cho cô rêи ɾỉ.
"Y Y thật mẫn cảm!" Anh khàn khàn nói, bàn tay như mang theo lửa nóng vuốt ve đường cong đẫy đà trên người cô, cuối cùng lại tách hai chân của cô ra, thăm dò vào nơi tối tăm mềm mại nhất, sau vài lần trêu chọc, ngón giữa đã tìm được ngọn nguồn ướŧ áŧ, mạnh mẽ tiến vào rồi lại nhẹ nhàng khuấy động.
"A..." Mái tóc dài xõa tung ở trên giường, có vài lọn ướt mồ hôi dính ở trên mặt cô, dáng vẻ vừa khổ sở vừa thoải mái, thoạt nhìn lại vô cùng xinh đẹp và gợi cảm.
"Tiểu huyệt thật chặt! Thêm một ngón nữa nhé?" Không để cô trả lời mà anh trực tiếp cho thêm ngón trỏ vào mật động của cô. Ngón tay cái lại tìm được hoa hạch nép trong cánh hoa, vừa xoa vừa miết, lúc mạnh lúc nhẹ, anh hóa thân thành nhà thám hiểm tài giỏi nhất, không ngừng thay đổi mức độ nặng nhẹ, góc độ hoặc vị trí, cũng không ngừng tìm kiếm những nơi có thể khiến cô điên cuồng hơn, gợi cảm hơn.
Dần dần, tiếng rêи ɾỉ khe khẽ của Đường Song Y lại trở nên vang dội, từng tiếng nức nở mềm mại ban đầu lại thành những tiếng khóc lóc khó nhịn, bụng dưới đã bắt đầu co rút, bầu vυ" non mềm theo từng cơn run rẩy của thân thể cũng bắt đầu lay động, hai tay cô vịn chặt lên vai anh, đôi chân cũng vì kɧoáı ©ảʍ mà theo phản xạ muốn khép chặt lại, thế nhưng Đông Phương Thiên Hàn lại dùng thân thể của mình để mở chân cô ra, trong lòng vô cùng mong chờ khoảnh khắc cô đạt đến cao trào.
Ngón tay đang vùi trong cơ thể cô lại càng đâm vào mạnh hơn, cho đến khi cả người cô cứng lại, trong miệng phát ra tiếng nức nở dữ dội, ngón tay lấp ở trong cơ thể khiến cô khó chịu mà gập chân lại, đợi đến khi anh rút tay ra thì cũng kéo theo một dòng chất lỏng nóng rực, làm nơi giữa hai chân cô vừa trơn vừa ướt đến khó chịu, ngay cả drap giường cũng bị thấm ướt một mảng lớn. Thân thể mềm mại không ngừng hít thở dồn dập, đôi mắt mông lung nhìn lên trần nhà, hai chân vẫn giữ nguyên tư thế mở rộng đầy dâʍ đãиɠ, dưới ánh đèn, tiểu huyệt ướt nhẹp đang không ngừng co rút. Thế nhưng, tìиɧ ɖu͙© vẫn chưa kịp lắng xuống thì lỗ nhỏ đang chảy nước mật lại bị một vật to hơn cả ngón tay, vừa dài vừa cứng đang chà sát bên ngoài cửa động của cô.
Đường Song Y khó chịu vung vẩy hai chân, khe huyệt non mềm co rút, kháng cự vật lạ đang muốn chen lấn vào trong cơ thể.
"Đừng nhúc nhích! Để tôi vào nào!" Đông Phương Thiên Hàn toát đầy mồ hôi, anh đưa tay mở hai chân cô rộng thêm, rồi lại đè đầu gối đang muốn gập lại, đẩy mông tiến về phía trước và vào được qυყ đầυ.
"A... Tôi, tôi muốn ở trên..." Đường Song Y giữ tay anh lại.
Tiểu huyệt vừa trải qua cao trào vẫn đang không ngừng co rút, bây giờ lại thêm vật lạ nóng rực đột nhiên xâm nhập, khiến nó co rút càng thêm kịch liệt, đẩy vật to dài ở trong cơ thể ra từng chút, từng chút một.
"... Ở trên cũng được..." Anh rút côn ŧᏂịŧ ra rồi nằm lật sang một bên, tay nắm lấy eo cô đặt cô lên thắt lưng mình.
Đường Song Y tay có chút run run mà cầm lấy côn ŧᏂịŧ đang sưng cứng của anh. Cô nhếch mông lên, chĩa thanh thịt vào lỗ nhỏ của mình, chà nhẹ lên nụ hoa sau đó tiến vào tiến vào từng chút.
"Đυ.ng tới tấm màng rồi..." Đông Phương Thiên Hàn ở dưới vừa hào hứng vừa hưởng thụ sự thoải mái ấm áp mà cô bao quanh.
Anh nhìn nét mặt của cô:"Đau sao?"
Cô gật đầu nhẹ.
Ngồi dậy, anh hôn lên môi cô:"Tôi giúp cậu!"
Đông Phương Thiên Hàn cầm lấy mông của cô bóp nhẹ phần thịt trắng mềm ấy rồi một lực anh hạ người Đường Song Y xuống, côn ŧᏂịŧ của anh đâm đến lút cán.
"Aaa..ưm~" Cô bị anh đâm mạnh liền muốn kêu to lên nhưng vừa mới lên giọng đôi môi của anh liền nhậm lấy môi cô.
Tay Đông Phương Thiên Hàn vẫn tiếp tục xoa nắn cặp mông, môi giao triền không dứt nhưng hạ thân vẫn chưa chuyển động vì anh biết cô đang đau và cô cần phải làm quen với kích thước của anh, mà cũng phần là vì anh muốn cảm nhận sự nóng ấm của hạ thể cô.
"Hết đau chưa?" Buông môi cô anh hỏi khẽ.
"Đồ chết tiệt! Tôi đau muốn chết!" Đường Song Y đánh vào vai anh, một bộ làm nũng cùng sự gợi cảm với đôi mắt xanh lam như đang phát sáng trong tối làm anh xao xuyến.
"Xin lỗi mà... Cậu động đi?" Đông Phương Thiên Hàn khẽ khàng.
"Biết rồi..." Giọng cô nhỏ như tiếng mèo kêu.
Đông Phương Thiên Hàn cười vì bộ dạng của cô.
Đường Song Y đỡ lấy bả vai rắn chắc của anh, bắt đầu nâng mông lên. Mà lúc cô nâng mông lên, thân côn ŧᏂịŧ lại nhiễm những tơ máu của xử nữ. Cô nhịp nhàng lên xuống, mỗi lần xuống côn ŧᏂịŧ đều đâm lút cán vào trong cô. Dần dần, tốc độ lên xuống của cô càng nhanh hơn, tiếng thở mạnh cùng tiếng rên của cô cũng càng vang to hơn và cả căn phòng đều là âm thanh bạch bạch va chạm giữa hai cơ thể.
Tư thế nữ trên nam dưới này cực kì kí©ɧ ŧɧí©ɧ. Côn ŧᏂịŧ cắm thắng vào bên trong, cô có cảm giác như nó muốn chọc thủng bụng cô. Mà theo chuyển động của cô, cặρ √υ" trắng nõn no đủ cũng rung lắc theo tạo thành một hình ảnh đẹp mắt.
Và anh chính là vì quá được kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà cầm lấy bầu vυ" rồi đưa núʍ ѵú của cô vào miệng mà nút chùn chụt. Đông Phương Thiên Hàn nút xong thì lại híp mắt hưởng thụ, dùng hai ngón tay mà vân vê hai núʍ ѵú.
"A~ha~" Là nâng mông hay hạ xuống, vách tường bên trong tiểu huyệt vẫn cảm nhận được rõ ràng những đường gân của côn ŧᏂịŧ. Cô gái với nét quyến rũ của phương Tây cảm thấy sướиɠ vô cùng, nghiến chặt răng, mỗi giây đều như đang dày vò.
"Tôi mệt...a~" Cô cố nhấp được thêm mười cái nữa thì người không còn sức để nhấp tiếp nữa, dựa đầu lên bả vai của Đông Phương Thiên Hàn mà thở hổn hển.
Đông Phương Thiên Hàn thật không thích như này, Đường Song Y không chuyển động nữa, ngồi không đủ sâu, côn ŧᏂịŧ vẫn còn một khoảng chưa được cắm vào.
Nhưng vì nãy giờ cô đã luân động thật thoải mái nên bây giờ anh phục vụ lại.
Đông Phương Thiên Hàn đỡ người cô lên, rút que thịt ra rồi để cô nằm trên giường. Anh tát vào mông cô:"Chổng mông lên! Như vậy tôi sẽ làm cậu thoải mái!"
"Rồi..." Lỗ nhỏ Đường Song Y đã ngập tràn nước, bị đánh một cái mà co rút lại dữ dội. Cô sợ hãi nhanh chóng ngoan ngoãn nhếch cao mông.
Độ cao vừa vặn tốt, Đông Phương Thiên Hàn côn ŧᏂịŧ thoải mái cắm thẳng vào trong.
Anh vừa lòng hôn lên trên mông cô trên mông hôn, khen ngợi nói: "Ngoan, duy trì tư thế này, đừng cử động!"
Bây giờ thì anh liền thúc mạnh vào cô liên tục làm cô rêи ɾỉ càng to càng thích:"A~Côn ŧᏂịŧ thất lớn! Thật thích! Muốn nữa!"
"Đồ dâʍ đãиɠ! Tôi đâm chết cậu!" Anh phấn khích với tiếng rên của cô.
Cứ vừa thúc vào anh lại vừa bắt lấy quả đào của cô mà xoa nắn.
Động tác của anh ngày càng nhanh. Lỗ nhỏ bị xỏ xuyên thô bạo nhưng càng lúc lại càng sướиɠ, cả người nhẹ nhàng bay bổng giống như bay đến chốn thiên đường cực hạn kɧoáı ©ảʍ.
Tư thế nhục nhã, lời nói dâʍ đãиɠ, sâu sắc kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh. Hai tay Đông Phương Thiên Hàn bắt đầu siết chặt đôi vυ" cô, tăng tốc thọc vào rút ra...
"A ~ ha ~ thật nhanh ~ a ~ tôi không được ~" Chuyển động nhanh chóng mang đến kɧoáı ©ảʍ ngập đầu.
"A a a a a ~" Đường Song Y liên tục thét chói tai, Đông Phương Thiên Hàn bắt đầu vòng cuối cùng cấp tốc thọc vào rút ra.
Sau mấy chục phát, cảm giác eo tê dại, biết sắp sửa bắn, Đông Phương Thiên Hàn cấm ngay vào tận tử ©υиɠ của cô rồi bắn ra một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ oi nồng rồi rút côn ŧᏂịŧ ra.
Cô gái nhỏ rõ ràng còn đang ở trong dư vị cao trào, đùi run rẩy mãnh liệt, lỗ nhỏ vẫn còn đang phun dâʍ ŧᏂủy̠ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh, hoàn toàn không thể khép lại được.
"Cậu là vưu vật!" Đông Phương Thiên Hàn nằm vật qua một bên rồi hôn lên môi cô sau đó ôm cô vào giấc ngủ.