⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Bội Bội sau khi về nhà thì đi ngâm bồn tắm tầm 1 tiếng thì đi ra mặc quần áo, lau tóc rồi lấy một quyển sách từ thư phòng vào phòng ngủ đọc.
Đọc được một lúc thì có video call từ Lục Vũ Hạo. Cô nhận cuộc gọi.
"Nhớ anh không?" Đầu bên kia, Lục Vũ Hạo giải quyết công việc xong thì về khách sạn tắm rửa sau đó thay bộ đồ ngủ, tóc vẫn còn chút ẩm, một bộ lười biếng nằm trên giường cười gọi cô.
"...Nhớ!" Lâm Bội Bội cất quyển sách ra tủ đèn, tay cầm một múi chăn lên che đi đôi má vì ngại ngùng mà đỏ hồng.
Giọng cô thủ thỉ nhỏ nhẹ như chiếc lông vũ gãi vào tai Lục Vũ Hạo làm bên dưới của anh bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Anh đưa tay vói vào đũng quần mình.
"Em đang làm gì đấy?" Giọng anh bây giờ có chút đυ.c xuống.
"Đang đọc sách thôi, chuẩn bị đi ngủ."
Nghe giọng cô như truyền cho anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ mà tay anh bắt đầu nắm lấy côn ŧᏂịŧ đang sung huyết của mình mà lên xuống.
"Vậy bây giờ không bận gì phải không?"
"Ừm. Sao vậy?" Cô nhướng mày hỏi.
"Anh lại muốn huyệt nhỏ của em rồi!" Giọng nói ma mị mà có sức hút, Lục Vũ Hạo chính là đamg dụ dỗ cô.
"Anh!... Sao lúc nào cũng động dục hết là sao?" Lâm Bội Bội xấu hổ mà nhỏ giọng quát nhưng Lục Vũ Hạo vẫn nghe được, anh cười khẽ.
"Bởi vì em quyến rũ anh, dụ dỗ anh làm mấy việc này..."
"Em không có..." Cô lầu bầu phụng má.
"Ha... Bảo bối, mau cởϊ qυầи áo ra. Anh nhớ quá vυ" to và huyệt nhỏ của em! Mau cho anh gặp chúng nào!" Chuyển động của anh càng nhanh, hơi thở càng có chút gấp.
"Lưu manh..." Mặc dù cô mắng như vậy nhưng vẫn là cởi bộ đồ ngủ ra.
Lâm Bội Bội không mặc áo ngực, khi cởϊ áσ ra, nhụy hoa đỏ hồng còn rụt rè, xấu hổ mà run run trong không khí như muốn ai đó cắи ʍút̼ lấy nó. Rồi cởi tiếp chiếc quần ngủ, nhìn đến đáy qυầи ɭóŧ chính là có chút ẩm.
"Bảo bối, dựng điện thoại lên tủ đèn, anh muốn nhìn vυ" to và huyệt nhỏ...ha..." Anh gấp gáp không nổi rồi.
"Hạo, anh sao vậy?" Lâm Bội Bội nãy giờ nghe giọng của anh có vẻ lạ, có phải Hạo là đang...???
"Nghe giọng em, anh chịu không nổi." Tay anh cầm điện thoại, hướng camera về căn côn ŧᏂịŧ đỏ rực, trướng to đang được bàn tay với những ngón tay trắng, thon dài vuốt thật tích cực.
"Anh đúng thật là..." Cô lườm anh qua màn hình một cái.
Anh cười cười:"Thôi nào, mau mở chân ra, có phải ướt rồi không? Mau đem qυầи ɭóŧ cởi ra để anh ngắm nào."
Lâm Bội Bội cởϊ qυầи lót, mở rộng chân rồi hai tay giữ đùi lại hướng về phía điện thoại, khuôn mặt cô đỏ bừng như trái cà chua.
"Bây giờ, một tay em nắm lấy đôi vυ", xoa nắn nó, còn một tay chạm đến cửa huyệt, nhẹ nhàng vuốt ve." Cô làm theo lời anh nói, tay cô đẩy môi âʍ ɦộ ra, rồi từ từ vuốt ve âm đế.
Lâm Bội Bội ban đầu còn có chút thẹn thùng, nhưng là cứ vuốt vuốt, dần dần, có một tia tê dại từ âm đế truyền đến, truyền đi khắp cơ thể cô.
Loại cảm giác này, vô cùng xa lạ.
"A ~" Cô nhịn không được rêи ɾỉ một tiếng.
"Hạo~ Em ngứa~" Cô kêu.
"Ngoan nào, em tăng tốc độ ma sát lên đi."
Tay cô cọ càng nhanh hơn.
"A ~ Ư ~"
Thật thoải mái, như thể có dòng điện chạy đi khắp toàn thân.
Loại cảm giác này, mặc dù đã được Hạo nhà cô làm nhiều lần, nhưng nó vẫn làm cho thể xác và tinh thần cô vui sướиɠ, vô thức mà thư giãn thả lỏng.
Tiếng phụ nữ rêи ɾỉ cứ như vậy xuyên qua điện thoại truyền đến, Lục Vũ Hạo nhịn không được hừ nhẹ một tiếng, động tác trên tay càng nhanh hơn.
"Bảo bối, mau kẹp đầṳ ѵú lại, ngắt nó, làm nó sứng cứng lên nào! Tay ở phía dưới cũng cho vào huyệt da^ʍ mà ra vào!" Lục Vũ Hạo gấp gáp, khẩn trương, thở gấp nói.
"Ô ô~~" Lâm Bội trườn tay đến đầṳ ѵú, ngón tay tinh xảo kẹp lấy đầṳ ѵú mà ngắt mà nhéo, tay ở phía dưới nhờ vào dòng nước đang chảy ra, trơn trượt cho vào trong, kɧoáı ©ảʍ đến, động tác càng nhanh.
Lục Vũ Hạo như đến giới hạn, hai mắt anh hằng lên tia máu, hừ một tiếng rồi bắn ra năm sáu đạo tϊиɧ ɖϊ©h͙. Lâm Bội Bội đồng thời cũng phun nước tứ tung, một ít văng dính lên camera.
"Bảo bối, anh nhớ em! Đợi 2 ngày nữa anh sẽ về! Sẽ yêu thương chết em!" Đợi cả hai bình tĩnh lại thì Lục Vũ Hạo cất giọng gian manh nói rồi hôn cô qua màn hình điện thoại sau đó cúp máy.
Lâm Bội Bội cũng quá mệt mà như vậy ngủ luôn.
⬅ Trước Tiếp ➡