⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Vũ Hạo nhìn tờ giấy, trong đầu suy nghĩ cũng rất muốn nhưng cuối cùng cũng phải dứt suy nghĩ đó đi. Tay anh đặt dưới mông Lâm Bội Bội, nâng mông cô lên, muốn rút côn ŧᏂịŧ ra bên ngoài.
Cô thấy lạ vì hành động của anh, nhướng người về phía anh, nhìn tờ giấy. Tâm cô nhộn nhạo, bên dưới cũng nhộn nhạo, ngứa ngáy, muốn được lấp đầy, muốn được đâm thật mạnh vào tử ©υиɠ, rồi để anh phun tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào bên trong mà cảm nhận Lục Vũ Hạo anh.
"Không được--- A!" Lâm Bội Bội vừa nói, thân mình chống lại tay anh, ngồi thật mạnh xuống, da thịt chạm thật mạnh vang lên tiếng bạch vô cùng to, côn ŧᏂịŧ lại một lần nữa vọt thẳng bên trong, thật nhanh thật mạnh mà chen chúc qυყ đầυ vào tử ©υиɠ của cô.
Tử ©υиɠ cô co bóp, bao chặt lấy qυყ đầυ làm Lục Vũ Hạo suýt nữa thì tước súng đầu hàng mà bắn.
"Hử?" Anh nhìn cô.
"Đừng... đừng rút ra... bắn vào trong đi!" Mặt của Lâm Bội Bội đỏ bừng lên, ngượng ngùng nói.
Lục Vũ Hạo ngẫng ra, sau đó khóe môi cong lên độ cong cực nguy hiểm:"Bảo bối, đây là em nói!"
Ngay sau đó lật người qua, đè Lâm Bội Bội dưới thân, nghiêng người cô qua một bên, tay ôm một chân cô thẳng tắp lên bờ ngực của anh sau đó thì tiếp tục dã chiến, đâm thật mạnh, thật sâu vào hoa tâm ngọt ngào.
Lục Vũ Hạo vừa đâm chín cạn một sâu vừa chộp lấy hai quả vυ" tròn đang theo động tác đâm mạnh của anh mà lắc lư như hai con nhỏ trắng đang vui đùa rông chạy mà xoa nắn, kí©ɧ ŧɧí©ɧ Lâm Bội Bội đến kêu ê ê a a, trào ra mật dịch bắn tóe tung ở hạ thể hai người, thấm ướt luôn cả tấm nệm màu xám phía dưới.
Cuối cùng, đâm thật mạnh một đường, qυყ đầυ xỏ xuyên qua tầng tầng lớp lớp, cảm nhận từng cái co bóp, hút hút của tao huyệt mà đi vào tử ©υиɠ mà phun năm sáu đợt ngàn vạn con cháu.
"A~" Cùng lúc, cả hai đều kêu lên. Lâm Bội Bội cao trào, từ tử ©υиɠ cũng dội lên qυყ đầυ một trào dâʍ ɖị©ɧ nóng ấm, làm dươиɠ ѵậŧ run rẩy.
Căn phòng là một mảnh tối, nhưng ở đầu giường chiếc đèn vàng chiếu sáng lên một khoảng, nhìn thấy là một đôi nam nữ vừa kết thúc trận hoan ái, nơi nơi là tiếng thở dốc, mùi hương ái tình nồng đậm. Đôi uyên ương ôm lấy nhau, cảm nhận từng cái nhịp thở, từng cái nhịp đập của con tim, từng sự ấm áp của đối phương, cảm thấy những tình yêu mà đối phương dành cho.
Nghĩ, thật muốn không gian thời gian này dừng lại, cùng như vậy đến thiên trường địa cửu.
Nhưng mà, cái suy nghĩ đó lại không phù hợp với tình cảnh bây giờ.
Dục hỏa dù đã được giải thoát một lần, nhưng làm sao có thể thỏa mãn được chỉ trong một lần? Huống hồ, ở đây lại là một sắc lang biếи ŧɦái dâʍ ɖu͙© luôn muốn ngoạm lấy con thỏ trắng béo bở, ngon ăn, mà lúc này chỉ mới gậm được cái đùi, làm sao đủ? Ăn là phải ăn không nhả xương luôn mới chịu!
Nghĩ là làm, nhưng Lục Vũ Hạo lại bất ngờ rút ra.
"Đừng! Đừng lấy ra! Em ngứa! Đâm em!" Tiếng Lâm Bội Bội nghe ra là vừa nũng nịu lại vừa dâʍ đãиɠ. Tao huyệt bên trong co bóp một hồi, muốn anh không được thoát khỏi nó.
Trên trán anh như nổi lên gân xanh, cắn răng nghiến lợi kiềm chế lại thằng nhỏ lúc nãy không mềm đi bây giờ lại căng trướng hơn:"Bảo bối dâʍ đãиɠ, cởϊ qυầи áo ra rồi anh lại đâm em tiếp!"
Lục Vũ Hạo rút côn ŧᏂịŧ dữ tợn, đang thêm sưng to ra khỏi mật huyệt, lột áo của cô lúc nãy đẩy lên trên ra, sau lại cởϊ áσ và quần dài của mình.
Mà lúc anh rút vật chắn trong động ra thì dâʍ ɖị©ɧ cùng tϊиɧ ɖϊ©h͙ hòa vào nhau chảy ra, anh quay lưng lại cởϊ qυầи áo.
Tay Lâm Bội Bội bất giác đưa xuống cửa huyệt, tay chặn lại chất lỏng màu trắng kia rồi đẩy chúng vào lại bên trong, đưa thật sâu vào lại mật huyệt để sự ấm nóng không mất đi. Cùng lúc lại vang vài tiếng ư a vì kɧoáı ©ảʍ.
Lục Vũ Hạo quay lại nhìn một màn này liền không ngừng cười:"Bảo bối dâʍ đãиɠ, sao hôm nay em quá da^ʍ thế này! Thích ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh sao? Hả? Hay muốn bà nội có cháu?" Anh lại chồm về phía cô, tay xoa xoa đôi vυ" cao ngất.
"Em ngứa~ Đâm em~" Lâm Bội Bội thỏa mái vì cái xoa của anh, cao giọng kêu.
"Tuân lệnh! Lục thiếu phu nhân~"
Tay Lục Vũ Hạo ôm eo Lâm Bội Bội trở người cô lại, để lưng cô hướng về anh, cả người phía trên dính sát vào nệm còn đôi mông thì vễnh lên thật cao để anh đâm.
Lục Vũ Hạo nhìn mông thịt trắng nõn, mềm mại, nhịn không được mà cúi xuống hôn một cái, liếʍ một cái rồi lại cắn một cái, chủ nhân của đôi mông quyến rũ kia kêu a lên một tiếng.
Lục Vũ Hạo cười rồi thẳng người dậy, côn ŧᏂịŧ theo ẩm ướt bởi dịch sền sệt trong mật động mà vọt thẳng vào.
⬅ Trước Tiếp ➡