Lúc Hạ Phong đang định tiếp tục tiếp tục nói cái gì thì lớp đúng lúc bên cạnh tan học, từng đợt tiếng ồn ào nháy mắt tràn ngập tất cả hành lang.
Rất không dễ dàng người lớp bên cạnh đi gần hết, Hạ Phong mắt sắc lại nhìn thấy Địch Thi Vũ đeo túi sách do do dự dự đã đi tới hướng bọn họ.
" Ai..... Là hoa khôi lớp năm hai, Địch Thi Vũ a, cô ấy đang đi tới chỗ chúng ta..." Hạ Phong đưa tay chọc chọc cánh tay Trình Chi Ngôn đè thấp giọng nói nói.
" Tại sao lúc cậu nhắc tới người này, ở phía trước cứ thêm mấy chữ hoa khôi lớp năm hai?"
" Ha ha, vì nhắc nhở cậu a." Hạ Phong cười hì hì nhìn Trình Chi Ngôn, giọng nói càng nhỏ nói với anh: " Tôi có phải đã quên nói cho cậu hay không, thư tình mấy ngày hôm trước cái kia, thật ra là Địch Thi Vũ viết cho cậu?"
"...." Sau khi Trình Chi Ngôn nghe xong những lời này hơi hơi ngẩn ra.
" Cậu xem cô ấy vẻ mặt ngượng ngùng đi tới phía cậu, sẽ không là muốn hỏi câu trả lời của cậu một chút đi?" Hạ Phong không có ý tốt nhìn Trình Chi Ngôn nói.
Thật xin lỗi, không có hứng thú (2)
Editor: Quỳnh Nguyễn
"...." Trình Chi Ngôn tiếp tục không nói gì.
" Chuyện kia.... " Địch Thi Vũ mặc váy liền áo màu xanh da trời, đeo túi sách công chúa Disney, vẻ mặt ngượng ngùng đi đến trước mặt Hạ Phong và Trình Chi Ngôn, đôi mắt trong suốt có chút xấu hổ nhìn Trình Chi Ngôn nói: " Em.... Em có thể nói mấy câu với anh hay không?"
" Uh`m nói đi." Trình Chi Ngôn coi như không thấy ánh mắt bỡn cợt của Hạ Phong, ánh mắt nhìn thẳng Địch Thi Vũ, giọng nói lạnh nhạt.
" Chuyện kia...." Địch Thi Vũ ngẩng đầu nhìn thoáng qua vẻ mặt tò mò của Hạ Phong, mũi chân cuộn xuống đất, đỏ mặt nói: " Có thể hay không..... Một mình nói với anh mấy câu?"
"...." Trình Chi Ngôn trầm mặc một chút, quay đầu nhìn thoáng qua Hạ Phong đang làm một tư thế " Đi đi.", suy nghĩ một chút sau đó hướng bên cạnh đi tới vài bước nói: " Tới đây."
Địch Thi Vũ đỏ mặt nhắm mắt theo đuôi sau lưng Trình Chi Ngôn.
Góc rẽ hành lang vừa vặn có một mặt tường che khuất.
Sau khi Trình Chi Ngôn dừng bước lại ở nơi đó, xoay người nhìn Địch Thi Vũ sau lưng mình nói: " Chuyện gì?"
" Uh`m...em.... Em muốn hỏi một chút mấy ngày hôm trước em viết cho anh một phong thư..." Ánh mắt Địch Thi Vũ không dám nhìn Trình Chi Ngôn, cô ta cúi đầu, hai cái tay xoắn xuýt ở trước người, giọng nói cà lăm hỏi: "Anh.... Anh nhận được chưa?"
" Nhận được rồi."
" Vậy.... Vậy anh nhìn chưa?"
" Chưa nhìn."
" Tại sao?" Địch Thi Vũ vẻ mặt kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn Trình Chi Ngôn.
" Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú." Khóe miệng Trình Chi Ngôn liền có chút mỉm cười cực kỳ hời hợt, giọng nói nghe qua cũng vô cùng ôn nhu, anh chỉ đứng như thế ở chỗ này, liền làm cho người ta có cảm giác như là ánh nắng tươi sáng, nhưng mà lời nói từ trong miệng anh, lại khiến lòng của cô ta cảm giác vô cùng thất vọng.
" Tại vì sao?" Địch Thi Vũ có chút không cam lòng hướng anh nói: " Chẳng lẽ anh đã có người trong lòng rồi hả ?"
" Không có." Lúc Trình Chi Ngôn nói ra hai chữ này, không biết không biết trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh Tiểu Thỏ đeo túi sách cực lớn, ngồi ở trên ghế nhỏ trong phòng học nhà trẻ, tội nghiệp trông chờ mòn mỏi chờ anh đón cô.
" Còn có việc gì không? Nếu không có, tôi tiếp tục đi tổng vệ sinh." Trình Chi Ngôn đột nhiên cảm thấy trong lòng có một chút buồn bực, anh ngẩng đầu nhìn bộ dáng Địch Thi Vũ có chút không cam lòng cắn môi, vẫy vẫy tay với cô ta, lại xoay người trở về cửa phòng học của mình.
" Em...." Địch Thi Vũ nhìn bóng lưng Trình Chi Ngôn rời khỏi cũng không quay đầu lại, chỉ cảm thấy trong lòng một hồi khó chịu.
Trình Chi Ngôn trở lại trước mặt thủy tinh mình vừa rồi đang lau, cúi đầu nhìn thoáng qua khăn lau trong tay mình, bắt đầu tiếp tục lau.
Hạ Phong đang lau cửa sổ khác thấy thế tiến lại gần trước mặt Trình Chi Ngôn, tò mò hỏi: " Thế nào, Địch Thi Vũ đã nói gì với cậu rồi?"
" Không nói cái gì." Trình Chi Ngôn thuận miệng trả lời.
" Làm sao có thể, ít nhất cũng phải hỏi một chút cậu có ý tứ đối với cô ấy hay không chứ?" Hạ Phong vẻ mặt không tin nhìn anh, dùng bả vai đụng đụng bả vai anh, bỡn cợt nói: " Cậu trả lời người ta thế nào?"
"..." Động tác trong tay Trình Chi Ngôn dừng lại, trầm mặc hai giây sau đó quay đầu lại ánh mắt nhìn chằm chằm Hạ Phong, gằn từng chữ nói: " Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú."
" A?" Hạ Phong hơi hơi ngẩn ra.
Thật xin lỗi, không có hứng thú (3)
Editor: Quỳnh Nguyễn
Ngay từ đầu còn tưởng rằng Trình Chi Ngôn nói mình không có hứng thú là trả lời câu hỏi của anh ta, một lát sau mới phản ứng kịp, " Dựa vào, cậu sẽ không trả lời hoa khôi lớp năm hai như vậy chứ?"
" Uh`m." Trình Chi Ngôn nhàn nhạt lên tiếng, có lẽ cảm thấy Hạ Phong đứng bên cạnh bô bô có chút phiền, liền xoay người đi tới cửa sổ khác.
" Không thể như vậy, Trình Chi Ngôn, cậu phải biết rằng nam học sinh trong lớp học rất nhiều người thích cô ấy a." Hạ Phong tiếp tục cằn nhằn sau lưng Trình Chi Ngôn, " Ai, cậu rốt cuộc chướng mắt người ta một điểm nào? Cậu sẽ không thật sự thích bạn gái nhỏ kia chứ?"
" Việc của cậu thực nhẹ nhàng sao?" Trình Chi Ngôn cau mày xoay người lại nhìn Hạ Phong nói: " Nếu thực nhẹ nhàng mà nói, liền đi hỗ trợ mang rác đi đổ, đừng sau lưng tôi đi loanh quanh.
" Không nhẹ, không nhẹ, tôi đi lau cửa sổ." Hạ Phong vừa nghe nói muốn mình đi đổ rác rưởi, vội vã xoay người cách xa Trình Chi Ngôn một chút.