Tiếp ➡
Thanh Hào cắn vào xương đòn bên trái của Thu Thảo khi cô đang đếm những vết nứt trên trần nhà. Đường vết nứt uốn lượn như con rắn, kéo dài từ mép đèn chùm Baroque tới phù điêu hoa hồng, giống hệt như dấu vết đầu ngón tay của chàng thiếu niên đang lướt trên phía trong đùi cô lúc này.
“Đếm đến vết thứ mấy rồi?” Răng của Thanh Hào cắn nhẹ vào khớp xương nổi lên của cô, lòng bàn tay ấm áp đột nhiên siết chặt eo trần của cô. Thu Thảo hít một hơi ngắn, chiếc áo lụa đã bị đẩy lên trên ngực, làn da của cô gái 19 tuổi nổi lên từng hạt li ti trong phòng máy lạnh.
“Hai mươi bảy... a!” Móng tay bất ngờ cào qua mông, ngón chân cô co lại đá đổ chiếc ghế đẩu mạ vàng ở cuối giường. Đồ trang trí bằng thủy tinh Murano được đưa từ Venice về tháng trước lăn trên thảm len, phát ra tiếng động ngột ngạt.
Thanh Hào cười khẽ, mũi chạm vào cổ cô đang đổ mồ hôi. Từ vài tháng nay họ đã biết phòng ngủ cải tạo từ phòng đàn này cách âm tốt thế nào — dù Thu Thảo từng dùng búa đập vỡ ba cây đàn piano ở đây khi cô bảy tuổi, mẹ Thanh Hào bên dưới phòng trà cũng không hề lay động tách trà.
“Hôm qua trong video anh lén xem...” anh tháo cúc thứ ba của áo sơ mi Oxford, lộ vết cào mới dưới xương đòn, “phải vậy không?” Anh đột ngột lật cô sang tư thế quỳ, đầu gối mở rộng đôi chân cô dang rộng căng cứng. Trán Thu Thảo đập vào tấm đầu giường nhung, phần hõm lưng vừa khít với xương chậu nóng bỏng của anh.
Mưa to bất chợt ngoài cửa sổ, từng giọt rơi lên kính màu mà họ từng cùng nhau vẽ khi mười hai tuổi. Thu Thảo nhìn qua bức tượng trưng bày méo mó mơ hồ thấy chàng thiếu niên tháo cà vạt — chiếc cà vạt lụa Hermès xanh đậm, món quà sinh nhật năm ngoái cô tặng, giờ đang quấn quanh cổ tay cô đang run rẩy.
“Rất đau.” Cô cố tình lấy gáy đầu đập vào cằm anh, nhưng bị anh bóp cổ đè xuống gối lông vũ. Ngón cái Thanh Hào ấn lên động mạch cổ cô, tay kia nhấc váy cô lên. Quần lót ren nhập khẩu Pháp đã bị xé lệch lúc nãy, để lộ vết những hôn rám nắng màu nâu nhạt — huy chương để lại từ lớp cưỡi ngựa cùng anh tuần trước.
“Trứng rung trong ngăn kéo em đâu rồi?” Anh liếm nốt ruồi son sau tai cô, đồng thời đầu gối xoa xát vào gốc đùi cô đang run. Thu Thảo bỗng vùng vẫy dữ dội, hai tay bị trói loạn cào lên tóc anh. Tóc đen của thiếu gia Thanh Hào mềm hơn người thường, như lọn tóc sơ sinh bị lén cắt giữ trong mặt dây chuyền hổ phách của cô.
“...ngăn két mã thứ hai bên phải.” Cô thở hổn hển nói số, “là ngày sinh của anh đảo ngược.”
Thanh Hào ngừng động tác một lát, rồi cắn vào gáy cô cười khẩy. Khi máy rung lạnh áp vào nhụy hoa nhỏ của cô, Thu Thảo cuối cùng đá bay chiếc quần lót đã tuột từ lâu. Cô ngửi thấy hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí — Thanh Hào luôn thích xịt loại nước hoa này lên gối cô trước khi làm chuyện đó, giống như đêm làm tình đầu tiên năm họ mười 18 tuổi, bông hoa ở tuổi nở rộ bị nghiền nát trong nhà kính.

Tiếp ➡