⬅ Trước Tiếp ➡

sợ hãi, mãi đến khi kỳ kinh nguyệt của Đoan Tĩnh đến đúng hẹn, hai người bọn họ mới trút được gánh nặng.
Đoan Tĩnh nhẹ nhàng sờ lên bụng dưới của nàng, trên mặt lộ ra vẻ nhẹ nhõm vì mình đã thoát khỏi một kiếp nạn, khóe môi hiện lên một nụ cười nhẹ.
Cũng may, cũng may, quả nhiên nàng đã có thể sống lại một lần thì vận may của nàng cũng không đến nỗi tệ như vậy.
Hơn nữa bởi vì mấy ngày nay bệnh tình của Hoàng quý phi thay đổi thất thường, nên Hoàng thượng cũng hoàn toàn không có ý định huy động nhân lực đi tìm một tiểu cung nữ đã từng được hắn sủng hạnh.
Hoàng đế thì bận trăm công nghìn việc, có lẽ hắn đã quên chuyện này mất rồi, Đoan Tĩnh nghĩ thế mà thở phào nhẹ nhõm.
Cứ như vậy mọi thứ đều trở lại đúng hướng thì không thể nào tốt hơn được nữa.
Ngày mai là ngày 15 tháng 6, là ngày đến thỉnh an với Hoàng quý phi.
Đoan Tĩnh lấy chiếc khăn tay mà nàng đã thêu mấy ngày nay từ trong giỏ thêu ra, nền xanh nhạt, chỉ vàng thêu quanh mép, hoa mẫu đơn nhiều cánh rực rỡ nở chồng lên nhau, trông cứ như thật.
Lục Y cũng kinh ngạc nhìn chiếc khăn trong tay Đoan Tĩnh "Công chúa, tay nghề thêu thùa của người càng ngày càng lợi hại, Hoàng quý phi nương nương mà thấy nhất định sẽ rất vui." Đoan Tĩnh khẽ mỉm cười, trên mặt lộ ra một tia thích thú, hai má hơi đỏ lên, ánh mắt chuyển động, của mình mình quý thôi mà, Hoàng quý ngạch nương có thứ tốt đẹp gì mà chưa từng nhìn thấy.
Nghĩ đến sức khỏe của Đông Hoàng quý phi, Đoan Tĩnh nhẹ nhàng thở dài, hy vọng Đông Hoàng ngạch nương sẽ nhanh chóng khỏe lại.
Hoàng quý phi là người rất công bằng, luôn quan tâm, yêu thương đến các công chúa và hoàng tử, cũng rất hay châm biếm hạ nhân của Nội vụ phủ.
Nếu không có bà ấy, chỉ e rằng Đoan Tĩnh khi còn nhỏ sẽ phải chịu rất nhiều khó khăn, những phần được chia vốn đã ít ỏi khi đến tay này chỉ e rằng sẽ càng bị ăn bớt thảm hại hơn.
Vì vậy, Đoan Tĩnh thành tâm thành ý chúc phúc cho Hoàng quý phi.
Bà ấy vốn là người nhân hậu và chân thành, sau khi thêu xong khăn tay nàng đã dâng lên cho Phật, mỗi ngày tụng ba lần Kinh Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức.
Vào ngày 15 tháng 6, Thừa Càn cung.
Theo lời của Thanh Chi, đại cung nữ của Thừa Càn cung, hôm nay tâm trạng của Hoàng quý phi rất tốt nên sẽ không hủy bỏ buổi thỉnh an.
Các hậu phi đã chờ đợi bên ngoài Thừa Càn cung từ rất sớm, tất cả các nương nương từ Tần trở lên đều ngồi trên kiệu, những người còn lại chỉ có thể đi bộ đến đó.
Đây là sự khác biệt về thân phận.
Công chúa đương nhiên không cần phải làm như vậy, nhưng Đoan Tĩnh từ chối, ngạch nương của nàng Triệu Giai quý nhân còn phải đi theo phía sau kiệu hoa của Đức phi, làm sao nàng có thể thong thả ngồi trên kiệu được?
Không ai quan tâm đến sự từ chối của nàng, Tam công chúa đó luôn thận trọng, cẩn thận, trầm mặc và ít nói như vậy, đỡ được phiền phức nên cung nhân cũng vui vẻ vô cùng.
Sau khi bốn phi Huệ, Vinh, Đức, Nghi và các phi tần khác lần lượt ngồi xuống chỗ của mình, Hoàng quý phi mới từ từ nắm tay cung nữ bước ra ngoài.
Nước da của bà ấy hơi nhợt nhạt, ngay cả thoa phấn và tô son cũng không che giấu được sự mệt


⬅ Trước Tiếp ➡