Chương 18
kính cẩn hỏi.
Hoàng đế nhíu mày "Đến Vĩnh Hòa cung." "Vâng, Vạn Tuế Gia." Vĩnh Hòa cung, chính điện.
Đức phi nghe nói Hoàng thượng sắp giá lâm, vội vàng sửa sang trang điểm lại, chỉ điểm cho các cung nhân chuẩn bị trà và cơm theo khẩu vị của Khang Hy.
Sau khi bận rộn một lúc, bà ta thay đổi hoàn toàn từ trên xuống dưới, xinh đẹp lượn lờ đứng ở cửa, phân phó cho đại cung nữ thân cận "Tố Mai, mau đi xem tiểu a ca tỉnh lại chưa?
Ôm nó đến đây." "Nương nương, có cần phải gọi Thất công chúa đến đây không?" Tố Mai dè dặt hỏi.
Thất công chúa sinh ra đã bệnh tật ốm yếu, từ khi biết ăn cơm đã phải uống thuốc, bây giờ mới ba tuổi, nhưng nhìn dáng vẻ dường như không thể nuôi sống được Trên thực tế Thất công chúa gần mười hai tuổi thì chết yểu , cho nên Đức phi không đặt quá nhiều tình cảm lên trên người con bé, cũng không muốn nhắc gì đến con bé.
Quả nhiên, Đức phi ra vẻ quan tâm nói "Thân thể tiểu Thất ôm yếu, mặt trời đang nắng đừng để cho nó đi ra ngoài, cho nó nghỉ ngơi cẩn thận đi." Trong lòng Tố Mai hiểu rõ.
Từ trước đến giờ Đức phi luôn tỏ vẻ hòa nhã, dịu dàng như nước, nói chuyện với người nào cũng bày ra dáng vẻ nhẹ nhàng, cân nhắc cho người khác, nhìn giống như rất xứng với tước vị "Đức" mà Khang Hy ban cho bà ta.
Nhưng mà người trong nhà biết chuyện nhà mình, đối với chữ "Đức" này trong lòng Tố Mai quả thật không dám nhận bừa.
Mà Khang Hy cũng rất thích tính tình của Đức phi, luôn sủng ái bà ta và thường xuyên giá lâm Vĩnh Hòa cung.
Đức phi cũng đã quen với việc Hoàng đế tới Vĩnh Hòa cung là vì tìm bà ta, đương nhiên bà ta cho rằng hôm nay cũng sẽ như vậy.
Nhưng lần này bà ta đã nhầm lẫn.
Hoàng đế vừa mới bước vào Vĩnh Hòa cung, Đức phi lập tức vội vàng nghênh đón.
Cả người bà ta mặc trang phục nữ Mãn Thanh màu xanh nhạt, trên đầu đeo mấy cây trâm hình hoa màu hồng nhạt, dịu dàng tao nhã tiến lên hành lễ.
Hoàng đế cười cho phép đứng dậy, Đức phi thuận thế đứng lên, cười tủm tỉm đi bên cạnh Hoàng đế, vội vàng gọi nhũ mẫu bế thập tứ a ca tới, hờn dỗi "Vạn Tuế Gia đã lâu không đến Vĩnh Hòa cung, tiểu a ca của chúng ta cũng cao hơn rồi." Hoàng đế thoáng nhìn thập tứ a ca vẫn còn đang ngủ say trong ngực nhũ mẫụ Mặt trời đang lên cao, đứa bé nhỏ nhắn được ôm trong ngực, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi, không ngừng vùi đầu vào trong ngực nhũ mẫu, định né tránh ánh mặt trời chiếu thẳng đến.
Nhìn dáng vẻ cau mày kia của đứa nhỏ, hiển nhiên là ngủ không được yên ổn.
Khang Hy thấy vậy sắc mặt hơi tối lại "Đúng là lớn hơn một ít, nhưng mà ngày hôm nay trời nắng như vậy, trẻ con dễ buồn ngủ, đang ngủ say tội gì phải hành hạ nó tới đây, mau bế về cho nó ngủ yên đi." Nhũ mẫu nghe vậy, lúng ta lúng túng không dám nói lời nào, ánh mắt không nhịn được nhìn về phía Đức phi.
Nụ cười của Đức phi hơi cứng lại, vội vàng nhận sai "Là thần thiếp cân nhắc không chu toàn, chẳng qua thần thiếp..
Thần thiếp đã lâu không gặp người.." Vừa nói Đức phi vừa làm ra vẻ ủy khuất, vành mắt đỏ ửng, lã chã chực khóc, vừa nhìn đã khiến người khác thương xót.
Từ trước đến giờ Khang Hy đều thích phụ nữ dịu dàng, điều này cũng