⬅ Trước Tiếp ➡

cơ chứ?
Cho nên Đoan Tĩnh vẫn luôn cố gắng chịu đựng đến hết mức có thể, cũng không gây phiền toái cho mẫu thân cũng như chính mình, nên cứ sống như thế là được rồi.
Nhưng đã nhiều năm như vậy, Triệu Giai quý nhân hiển nhiên vẫn còn khó chịu, bà nghiêm túc suy nghĩ, trên mặt có chút ủ rũ, hỏi "Có phải là Nhị công chúa không?
Nhị công chúa cứ luôn ỷ mẫu thân là Vinh phi, là đứa con gái được hoàng thượng sủng ái nhất nên thoải mái phá phách " "Phải Nhị công chúa bắt nạt con không?
Nếu thật sự như vậy, ngạch nương sẽ liều mạng để tính sổ với Vinh phi kia Nếu vẫn không được thì ngạch nương sẽ đi tìm Đức phi đứng ra giải quyết, còn không được nữa thì còn có Hoàng Quý phi nữa " Đoan Tĩnh mím môi lại, nhanh chóng an ủi "Ngạch nương, thật sự không phải là nhị tỷ đâụ Không có ai bắt nạt con cả, nên ngạch nương đừng làm phiền Đức phi và Hoàng Quý phi nữa." "Con nghe Lục Y nói Đức Phi vừa mở kho lấy một ít nhân sâm tốt, vội vàng dẫn người ra khỏi nhà, nghe nói Hoàng Quý phi lại đổ bệnh nữa rồi.
Chúng ta không có món gì tốt để tặng cả, thôi thì bớt gây phiền phức cũng là một cách giúp đỡ rồi." Triệu Giai quý nhân lại phàn nàn mấy câu, nhưng trong lòng lại nghe theo lời con gái nói, không còn thắc mắc nữa.
Tay bà thật dịu dàng, cẩn thận nhúng thuốc mỡ vào, dùng đầu ngón tay ấn thành vòng tròn lên khuôn mặt trắng như tuyết của Đoan Tĩnh, bà đau khổ nói "Trông cái mặt con mềm chưa kìa, không biết cái vết này tới khi nào mới biến mất được nữa." Đoan Tĩnh cúi đầu không nói gì, tay lại vô thức siết chặt chiếc khăn tay trong tay, vết bầm tím trên mặt có đáng là gì đâu?
Chuyện xảy ra với nàng còn nghiêm trọng hơn nữa kia.
Đêm qua nàng đã đi vòng mấy lần mới trở về Vĩnh Hòa cung, may mắn là nàng đã bắt kịp giờ đóng cửa của Vĩnh Hòa cung.
Cung nữ thân cận của nàng Lục Y đang lo lắng đi quanh phòng, cũng may có nàng ấy ở đó che chắn cho nàng, hơn nữa cảm giác tồn tại của Đoan Tĩnh đó giờ đều luôn rất thấp, cho nên ngoại trừ mẫu thân của nàng ra, hầu như không có ai hỏi nàng xem nàng đã đi đâụ Đoan Tĩnh còn nhớ lúc đó, Lục Y thay nàng cởi y phục ra, nhìn thấy những vết bầm tím trên cơ thể của nàng, nàng ấy lập tức bật khóc, không ngừng hỏi nàng bị làm sao.
Nhưng Đoan Tĩnh sao có thể nói được cơ chứ?
Nên chỉ có thể nhỏ nhẹ an ủi Lục Y, sau đó bảo Lục Y lặng lẽ mang chút nước lạnh đến lau người cho nàng, rồi mới có thể miễn cưỡng rửa sạch những vết tích trên người nàng.
Trong cung có quá nhiều tai mắt, vì để cẩn thận nàng thậm chí còn không dám lấy nước nóng.
Cũng may lúc đó đang là mùa hè, nếu không dùng nước lạnh lau người có thể nàng đã bị bệnh nặng một trận rồi.
Đoan Tĩnh nhìn vẻ mặt lo lắng của Triệu Giai quý nhân, nhưng làm sao nàng có thể nói cho bà biết sự thật được.
Bản thân Triệu Giai quý nhân vốn đã không dễ dàng gì, địa vị thấp kém đến mức ngay cả con gái ruột của mình cũng không thể tự mình nuôi nấng, chỉ có thể giao Đoan Tĩnh cho Đức phi chăm sóc.
Cũng may Đức phi được sủng ái, sinh được nhiều con cái, sinh được tổng cộng ba con trai và ba con gái.
Tuy có ba người bị


⬅ Trước Tiếp ➡