Chương 13
Hà Trạch Thành không kiên nhẫn,t trực tiếp bóp lấy cổ cô hung tợn nói,t "Em cho rằng tôi chưa điều tra gia đình của em?t Ba mẹ em quanh năm suốt tháng đều không trở về nhà mấy lần,t em còn muốn về nhà?t Tôi thấy em chính là đang tìm chế "
Lực đạo trên tay hắn càng ngày càng nặng,t Lâm Ấm sợ,t vội vàng ách thanh âm xin tha,t "Thật xin lỗi chủ nhân t Nô lệ sai rồi...t Nô lệ sai rồi "
"Ha hả,t sai thì liền phải tiếp nhận trừng phạ "t Hắn cắn lỗ tai cô.t
Lâm Ấm hung tợn run lên một chú,t "Cái...t Cái gì trừng phạ?"
"Bang "t Hắn ở trên bụng cô hung hăng đánh một cái,t "Một nô lệ như em có tư cách hỏi trừng phạt cái gì hay sao?t Hảo hảo đáp ứng cho tôi là được t Hiểu không?"
Bụng vốn dĩ đã trướng bây giờ lại càng đau hơn.t
Lâm Ấm vội vàng gật đầu,t "Nô lệ đã biế,t nô lệ đã biế "
Hà Trạch Thành liếm liếm môi,t "Trừng phạt để ngày mai lại nói,t hiện tại phải hảo hảo ngủ cùng chủ nhân,t biết không?"
"Vâng chủ nhân."t Lâm Ấm gắt gao mà cắn môi dưới,t nhịn xuống không khóc ra.
Bỗng nhiên trên mặt có một đồ vật ấm áp đụng vào cô.t
Hà Trạch Thành liếm nước mắt cô,t "Nước mắt cũng là đồ của tôi,t không có mệnh lệnh của tôi không được chảy ra "
"Tao hóa,t đừng cho là tôi không biết em chờ mong được trừng phạ,t em trời sinh chính là mộ tao hoá bị tôi thao,t giả trang cái gì "
Lâm Ấm nuốt nước miếng,t bị hắn từng tiếng tao hóa,t phía dưới thế nhưng lại có phản ứng.
Có lẽ hắn nói đúng,t cô trời sinh chính là một tao hóa
==================================================
Hà Trạch Thành sờ lên bụng cô,t khiêu khích hỏi,t "Nơi này là cái gì?"
Lâm Ấm nắm chặt khăn trải giường dưới thân.t
"Chủ...t Nước tiểu của chủ nhân."
"Ở bên trong thoải mái không?"
"Thoải mái..."
Cô làm sao dám nói không thoải mái "Thoải mái thì phải hảo hảo hưởng thụ biết không?t Về sau cơ hội như này còn có rất nhiềụ"t Nói xong liền vỗ vỗ vào cái bụng căng phồng của cô.t
Lâm Ấm cắn răng nhắm hai mắt lại,t "Chủ nhân...t Nô lệ khó chịụ.."
Cầu xin hắn không cần đánh
"Nga khó chịu sao?"t Hà Trạch Thành ác liệt lại ấn ấn,t Lâm Ấm trực tiếp kêu lên tiếng.
"Chủ nhân cầu xin ngài...t Nô lệ thật khó chịu "
Thật sự căng đến khó chịu
Trong bụng đều là nước tiểu của hắn.t
Tưởng tượng trong đây đều là những thứ này,t cô thế nhưng lại nổi lên phản ứng đáng xấu hổ.t
"Khó chịu cũng phải chịu cho tôi "t Hà Trạch Thành gầm nhẹ,t bỗng nhiên trở nên hung thần,t "Bất luận là hạnh phúc hay là khó chịu,t đều là tôi cho em t Em không tiếp nhận cũng phải tiếp nhận cho tôi "
Lâm Ấm muốn khóc,t nhưng lại cắn răng không dám ra tiếng.
"Trả lời?"t Ngữ khí lạnh nhạt của hắn trong đêm đen phá lệ chói tai.t
"Vâng...t Chủ nhân "
Hà Trạch Thành cười càn rỡ.
...
Lâm Ấm là bị cảm giác nghẹn nghẹn làm tỉnh,t cô muốn đi WC t Rất muốn bài xuất những thứ trong bụng ra t Đã căng đến sắp nổ luôn rồi
Nhìn bên ngoài trời hiển nhiên còn rất sớm,t nhưng mà cô chịu không nổi,t người bên cạnh còn chưa có tỉnh.
Cô muốn trực tiếp bò dậy đi WC,t nhưng dây xích trên cổ vẫn còn cột với tủ đầu giường,t chỉ cần động nhất định sẽ có tiếng vang,t nhất định sẽ đánh thức hắn,t hắn nhất định sẽ dùng phương thức càng tàn nhẫn mà đối xử với cô.
"Chủ...t Chủ nhân "t Cô cắn răng,t chỉ có thể cầu hắn,t "Chủ nhân cầu xin ngài,t để nô lệ đi WC đi t Nô lệ thật sự nghẹn không ra "
Hà Trạch Thành không hề động tĩnh,t tựa hồ còn đang ngủ say.
"Chủ nhân cầu xin ngài t Chủ nhân "t Cô cuối cùng vươn tay đẩy đẩy vai hắn.t