⬅ Trước Tiếp ➡

"A...t Thật thoải mái,t chủ nhân thao nô lệ thật thoải mái ân a t Thậ...t Thật ân thoải mái,t anh a,t chủ nhân thao chậm một chú,t nô lệ tiểụ..t Tao huyệt phải bị ân,t thao lạn...t A ân..."
Hà Trạch Thành xoa bóp vú cô va chạm,t chỉ có thời điểm tính dục phát cuồng,t hắn sẽ lộ ra một biểu tình muốn ăn thịt người giết cô.
Loại vẻ mặt này bất luận xem bao nhiêu lần đều vẫn sợ hãi,t giống như muốn đem cô ngũ mã phanh thây,t làm người ta sợ hãi.
Hắn đân vào tử cung cô,t Lâm Ấm chảy nước mắt kẹp chặt tiểu huyệ,t hy vọng hắn có thể nhanh chóng bắn ra
Phía dưới của cô thật sự quá đau,t bị đâm căng ra lại càng đau
Tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh,t bên cạnh sự nhẫn lại cực hạn của cô,t hắn cuối cùng cũng bắn tinh dịch vào thẳng trong tử cung cô.t
Hà Trạch Thành vỗ bụng cô hơi hơi nhô lên,t "Đây đều là đồ vật của tôi,t biết nên làm như thế nào chưa?"
Lâm Ấm ửng đỏ mặt gật đầu,t "Nô...t Nô lệ sẽ kẹp chặt tao huyệ,t sẽ không để chảy ra."
Hà Trạch Thành vỗ vỗ vú cô,t rút côn thịt ra,t bẻ tiểu huyệt ta nhìn nhìn,t lại đem ngón tay thọc vào.
Bởi vì bắn quá sâu,t tinh dịch trực tiếp bị khóa ở trong tử cung bên trong,t một giọt không dư thừa.
Cái này làm cho tâm tình của hắn rất tố.
Hà Trạch Thành lấy áo tắm dài ở một bên giường,t bước bước nhanh ra khỏi phòng ngủ.
Chờ khi hắn trở về,t trên tay có thêm một chùm nho lấy từ trong tủ lạnh.t
"Chủ...t Chủ nhân..."t Cô không biết hắn muốn làm cái gì.
Hà Trạch Thành quỳ gối xuống bên tiểu huyệt bên,t "Mở chân ra cho tôi."
"Vâng..."
Lâm Ấm chậm rãi mở chân ra,t chỉ thấy hắn đem quả nho nhét vào bên trong hoa huyệt cô.t
Quả nho lạnh lẽo kích thích nhục huyệt cô,t làm Lâm Ấm rên rỉ ra tiếng.
Hà Trạch Thành cảnh cáo nói,t "Nếu em dám kẹp vỡ một quả,t đêm nay liền quỳ xuống mặt đất để tôi thao đến hừng đông "
==================================================
Lâm Ấm hoảng sợ nuốt nước miếng,t vi phạm phản ứng bản năng của mình,t nỗ lực chậm rãi thả lỏng tiểu huyệ.t
"Chủ...t Chủ nhân,t thật lạnh "t Cô nắm chặt lấy khăn trải giường.t
"Tự mình đếm xem nhét vào mấy quả."
"Ân...t Một quả."
"Hai...t Quả a "
"Ba quả ân a..."
Khí nhét đến quả thứ mười,t tiểu huyệt thật sự không còn chỗ chen vào.t
Hà Trạch Thành tặc lưỡi một cái,t vứt chỗ nho còn lại sang một bên.t
"Kẹp lấy cho tôi,t đây đều là thứ khi tôi trở về muốn ăn,t biết không?"t Hắn vỗ bụng cô.t
"Ân...t Nô lệ đã biế "t Lâm Ấm cắn răng,t không muốn để mình kẹp thật sự rất khó,t hơi chút kích thích cô sẽ không khống chế được.
Nhìn biểu hiện của cô,t Hà Trạch Thành lãnh trào một tiếng,t xoay người đi vào phòng tắm.
Lâm Ấm muốn để não mình hoàn toàn trống rỗng,t nhưng căn bản làm không được.
Quả nho trong cơ thể quá lạnh,t lạnh đến mức cô sắp chịu không nổi.
Không thể kẹp...
Tuyệt đối không thể kẹp a Lâm Ấm kiên trì rất vất vả,t chẳng được bao lâu cô nhìn thấy hắn từ trong phòng tắm đi ra,t lập tức đi đến phòng để quần áo.
Ngay khi hắn trở ra,t là một thân áo T shirt trắng cùng quần túi hộp,t quần áo chỉnh tề sạch sẽ làm cô có chút hoảng hố.
Cô bây giờ ở trước mắt hắn,t là một tao hoá trần như nhộng,t mà hắn là một chính nhân quân tử đang ngóng nhìn một tao hoá.t
Hà Trạch Thành cầm lấy đồng hồ đặt trên bàn đeo lên tay mình,t kéo dây xích trên cổ cô,t cúi người vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ,t lộ ra nụ cười làm người ta tim đập thình thịch.t
"Ngoan ngoãn chờ tôi trở lại,t biết không?"t Hai cái răng nanh của hắn,t giống như gió nhẹ tháng ba,t ấm áp như sắp hòa tan người đối diện.t


⬅ Trước Tiếp ➡