Chương 7
Hắn đem côn thịt nửa mềm nhũn rút ra,t thuận thế đem nắp bình rượu nhét vào tiểu huyệt cô,t làm toàn bộ tinh dịch chặn lại trong cơ thể cô,t một giọt cũng không để chảy ra
Hà Trạch Thành ánh mắt lạnh lẽo.
Mang thai con hắn t Cô sẽ không thể chạy thoá
Vĩnh viễn chói chặt cô bên người
Ngoan ngoãn để một mình hắn thao
==================================================
Lâm Ấm khóc thút thít tỉnh lại,t bụng cô bị ấn chặt xuống,t đồ vật đặc sệt bên trong không được bài tiết ra,t cảm giác trướng đau làm cô khó có thể chịu đựng.
Cô mở to mắ,t liền nhìn thấy Hà Trạch Thành đang ghé vào trên người cô,t bàn tay to ấn bụng cô xuống,t ghé vào trước ngực cô ngậm lấy đầu vú cô.t
Cảnh sác trước mặt không còn là phòng thiết bị nhỏ hẹp mà là một căn phòng ngủ hào nhoáng sạch sẽ.t
Nàng đẩy đầu hắn xin tha,t "Không cần mú,t cầu xin cậu đừng ấn,t thật trướng a..."
Hà Trạch Thành ngẩng đầu lên,t ánh mắt u lãnh nhìn cô,t lạnh nhạt nói,t "Em còn nói khó chịu t Nút chai rượu bên dưới còn không ngăn được dâm thuỷ của em "
Lâm Ấm khóc thút thít lắc đầu,t "Cầu xin cậu buông tha tôi,t bụng tôi rất trướng,t đau quá "
"Khó mà làm được nha "t Hắn dùng sức ấn xuống cái bụng phồng lên của cô,t Lâm Ấm kêu to muốn bài tiế,t tiểu huyệt lại bị nút chai rượu chặn lại.t
Hà Trạch Thành ác liệt vỗ vỗ cái bụng cô,t thật giống một nữ nhân mang thai,t dâm đãng không chịu nổi "Cầu tôi thao em,t tôi sẽ để cho em bài tiế "t Hắn híp con ngươi.
Lâm Ấm đã không để bụng tôn nghiêm gì hế,t giữ chặt cánh tay hắn rên rỉ khóc thút thí,t "Cầu xin cậu thao tôi t Cầu xin cậu thao tôi a..."
Trên mặt hắn hiện ra nụ cười gian,t "Đây chính là em nói "
Hắn duỗi tay trực tiếp rút nút chai ra,t không đợi đồ vật bên trong bài tiết ra,t hắn xoa côn thịt của mình,t trực tiếp đâm vào làm Lâm Ấm hét lên một tiếng.t
Có tinh dịch bôi trơn,t ra vào vô cùng tiện,t hắn nhanh chóng thọc vào rút ra,t mang theo tinh dịch bên trong ra,t trực tiếp chọc thành hỗn hợp bọt biển chỗ hai người giao hợp.
Lâm Ấm bắt lấy tay hắn,t nhìn hắn điên cuồng thao cô,t khóc không thành tiếng,t "Không cần...t Không cần t Cậu đã nói,t cậu đã nói sẽ để tôi bài tiết ra "
Hà Trạch Thành vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của cô,t ở ngực cô hung hăng bắt một phen,t "Nhưng tôi chưa nói khi nào thì để em bài tiết ra a "
Lâm Ấm đẩy hắn,t dùng sức trừng mắt hai chân mình muốn thoát khỏi trói buộc của hắn,t Hà Trạch Thành nổi giận,t trực tiếp giơ tay tát một cái lên vú cô.t
"A "t Đau đớn khó có thể chịu đựng.
Nhưng mà hắn cũng không có ngừng tay,t trái phải tấn công hai bên vú cô,t trong miệng không ngừng mắng,t "Dâm vú t Càng đánh e liền càng sảng có phải hay không t Thao chết em t Vú này của em chỉ để tôi thao t Tôi muốn thao vú của em chảy nước "
Lâm Ấm đau đến mức nắm khăn trải giường dưới thân khóc lớn,t "Không cần đánh tôi...t Đau quá a không cần đánh t Cầu xin cậu không cần đánh "
Hà Trạch Thành lao tới hạ thân,t hai tinh hoàn đánh lên tiểu huyệt cô,t gắt gao bóp chặt cổ cô,t hai mắt đỏ lên,t "Ngoan ngoãn để tôi thao,t tối sẽ ôn nhu với em t Biết không "
Lâm Ấm vội vàng gật đầu,t "Biế...t Biế "
Chỉ cần không đánh cô cái gì cũng đều có thể
Đau quá,t đau muốn chế
Hà Trạch Thành cười nhạo,t vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ đầy nước mắ,t "Vậy nói gì đó làm tôi dễ nghe một chú "
Lâm Ấm nuốt nước miếng,t "Thao...t Thao tôi,t cầu xin cậu thao tôi "
Cô chỉ biết nói cái này sẽ làm hắn vui vẻ,t hắn vui vẻ sẽ không cần đánh cô
"Nói em là tao hóa "