Bạc Vân Tranh ngồi ở đưa lưng về phía cửa, ngay khi bóng dáng mảnh mai ấy lướt qua.
Lách cách!
Âm thanh chiếc đũa rơi trên chén sứ thật thanh thúy.
Bạc Viễn thấy Chiêu Đệ, hiển nhiên cũng không có phản ứng lại.
Chiêu Đệ đứng ở trước mặt mọi người, tay kéo ra một chiếc ghế khác, nhìn bọn họ, biểu cảm dại ra trong chớp mắt.
Đầu tiên là thầy Vương hướng Bạc Viễn kính một ly rượu, "Thầy Bạc, đây là cô Hứa mới nhận chức của chúng tôi, rất có trách nhiệm, cũng rất có năng lực, từ trụ sở chính điều đến đây, hiện tại đang phụ trách học kỳ này."
Bạc Viễn cũng hướng thầy Vương kính một ly rượu, nháy mắt chần chừ, "Thật là tuổi trẻ đầy hứa hẹn a."
Đèn trang trí được trạm trổ hình hoa sen, Bạc Vân Tranh cảm thấy đây là Phật Tổ hiển linh.
Cô thay đổi, tóc búi tròn, thoạt nhìn thoải mái lại thanh tân sạch sẽ, mi thanh mục tú, đôi mắt vẫn trầm mặc như xưa, luôn luôn kiên định, tư thái đĩnh bạt, trang điểm theo lối phục cổ lại đoan trang.
Một giây nhìn đến cô, Vân Tranh hốt hoảng một trận.
Hai năm, đã qua hai năm, anh hướng chùa miếu mà chạy rất nhiều, biển người mênh mông, anh tìm chỗ nào cũng không thấy, đến cuối cùng hèn mọn mà phó thác thần linh.
Có một lần ở dưới chân núi gặp được Khoáng Nguyệt Hảo, cô khóc lóc hỏi, "Anh rốt cuộc có yêu em hay không?"
Vân Tranh cũng nói không nên lời, anh ở thời điểm cô người không nhà trống đó, trong nháy mắt, giống như đã chết.
Chiêu Đệ bình tĩnh ngồi xuống, đối với mọi người lễ phép cười, ánh mắt không có dừng trên người Bạc Vân Tranh.
Mọi người uống rượu, cao hứng mà trò chuyện với nhau, từ khi nhà nước cho phép sinh đứa thứ hai, bây giờ ngành giáo dục trở nên rất phổ biến, các trung tâm giáo dục giống như măng mọc sau mưa thi nhau xuất hiện, mà công ty giáo dục Khải Minh của Bạc Viễn mở gần 20 năm, bao gồm tổ chức các cuộc thi bậc trung học và tiểu học, mấy năm nay kinh doanh càng ngày càng tốt, chi nhánh một đường hoa khai, mà lần này chủ yếu là các bậc thâm niên của hai công ty gặp mặt, thuận tiện tâm sự chuyện hợp tác, trao đổi các tâm đắc trong kinh doanh.
Thầy Vương là cháu trai của ông chủ giáo dục Vạn Quyển, chi nhánh mở thi đại học trên toàn tỉnh Giang Đông, đã sớm nghe nói nơi này đứng đầu là giáo dục Khải Minh, lần này chủ yếu là mời đối phương ăn một bữa cơm, mang theo vài người của mình để mọi người thêm quen biết nhau.
Trên bàn cơm chuyện trò vui vẻ, Chiêu Đệ chỉ đứng lên khi chạm ly, còn lại thời gian đều đang ăn.
Không nghĩ tới giáo dục Khải Minh chính là giáo dục Thiên Lý trước kia, đổi tên khi nào cô cũng không biết, hơn nữa đã làm lớn đến như vậy.
Bàn xoay vài lần, các món ăn cô thích đều chuẩn xác mà không sai dừng ngay trước mặt, nhiều lần như vậy không khỏi làm người khác sinh nghi.
Trên bàn cơm chỉ có ba người là nữ, một người là cô, một người là Tiểu Phương, một người nữa là của giáo dục Khải Minh.
Ánh mắt của Vân Tranh quá nóng bỏng, Chiêu Đệ mỗi lần giương mắt đều có thể thấy anh đang nhìn chằm chằm cô.
Vòng đi vòng lại, như thế nào vẫn là quay lại đây?