⬅ Trước Tiếp ➡
Gạch men sứ trong nhà hàng rất lạnh, Chiêu Đệ dựa vào trên đó, cánh tay cảm thấy một tia mát lạnh, cô nửa say nửa tỉnh, nửa say ngoại trừ do men rượu còn do vận mệnh vô thường mà không thể chối bỏ.
Khi cô bị điều tới đây, cô đã đoán trước được sẽ gặp lại anh nhưng không nghĩ sẽ nhanh đến như vậy.
Nhưng vẫn còn tốt là cô chỉ ở nơi này ba tháng.
Chuyện cũ như đèn kéo quân từng cảnh một ùa về, may mắn chính là, cô giờ đã biến thành người xem mà không phải là nhân vật trong đó.
Anh thoạt nhìn rất tốt, vẫn khí phách hăng hái như xưa, tuy nhiên đường mà bọn họ chọn lại không giống nhau, chính Chiêu Đệ không muốn cùng anh có bất cứ điểm gút mắt nào.
Thân thể trượt xuống một chút, Tiểu Phương đi nhà vệ sinh cũng đã lâu, cô cũng sắp mơ màng mà ngủ mất rồi, nếu để nhóm người của thầy Vương chờ lâu cũng không tốt.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành.
Cô muốn đi vào nhưng chân lại giống như mang chì, mắt cũng không mở lên được.
Bỗng một đôi tay giữ chặt lấy cô, làm Chiêu Đệ đâm vào một lòng ngực mang mùi hương nước hoa nhàn nhạt, người đó rất cao, trước mắt cô rũ xuống một cái bóng.
Người trong công ty cao như vậy chỉ có thầy Triệu, cô tránh ra, "Thầy Triệu, Tiểu Phương ở bên trong, chúng ta chờ một lát."
Anh nói gì đó Chiêu Đệ nghe không thấy, chỉ nghe thấy rằng sẽ có người tới đón Tiểu Phương, rồi sau đó đã bị mang theo đi ra khỏi tiệm cơm.
Bên ngoài rất ồn ào, Chiêu Đệ bị gió thổi qua có chút tỉnh táo, giương mắt nhìn lên, thấy một cái cằm thon gầy sắc nét, hướng lên trên, là đôi mắt rực rỡ lung linh.
Như bị sét đánh!
Chiêu Đệ đẩy anh ra, muốn đi trở về, nhưng Vân Tranh lại ôm lấy cô, hôn một cái thật mạnh ở trên trán sau đó đem cô thả lên vai mà vững vàng ôm đi, rẽ vào một con đường khác.
Bạc Viễn đang đợi Vân Tranh, thấy anh đang ôm lấy Chiêu Đệ đi ra từ chỗ cửa bên hông, hai người tựa hồ còn tranh chấp một hồi, Vân Tranh nửa cứng rắn mà ôm lấy Chiêu Đệ.
Ông nhíu mày, vừa định gọi điện thoại, một cô gái bước đi không vững mơ mơ màng màng đến hỏi hắn, " Thầy Bạc, ngài có nhìn thấy cô Chiêu hay không?" Tiểu Phương nói.
Bạc Viễn trong lòng nổi sóng, di động nắm trong tay ngày càng chặt, còn nghĩ đến bóng dáng lướt qua lúc nãy của Vân Tranh, cuối cùng cũng thở dài một hơi, "Tôi thấy cô ấy lên xe, vẫn còn một chiếc xe đang đợi cô đấy, mau trở về đi, nhớ chú ý an toàn."
Tiểu Phương gãi gãi đầu, "Cảm ơn, thầy Bạc." Đi đến phía trước còn nói thầm một câu, "Chiêu Đệ không có khả năng không đợi mình."
Bạc Viễn sắc mặt phức tạp, dặn dò tài xế lái xe, lấy điện thoại ra gọi đi.
***
Vân Tranh giữ chặt lấy bắp đùi của Chiêu Đệ, mặc dù cô phản kháng như thế nào cũng quyết không buông. Mỗi bước chân của anh vẫn rất vững vàng, giống như muốn đem con đường này biến thành Vạn Lý Trường Thành mà đi cho bằng hết.
Cản một chiếc taxi, bỏ cô xuống ghế sau, anh hướng tài xế báo địa chỉ, " Đến khu Bách Lý."

⬅ Trước Tiếp ➡