Chương 12
Có lúc nàng muốn đuổi theo Hạ Đồng để hỏi, em có thực sự yêu chị không? Tại sao chị không thể cảm nhận được gì khi ở bên em?
Tại sao em muốn tránh những vấn đề tồn tại giữa hai ta?
Tại sao em không bao giờ an ủi chị?
Nghĩ tới đây Trác Thế Tuyết không khỏi bật cười, nàng cảm thấy tất cả những gì nàng đang nghĩ đều thật buồn cười, nàng coi Hạ Đồng như một nơi trú ẩn an toàn, như một mảnh gỗ trôi dạt có thể cứu nàng, như cọng rơm cứu mạng. Nàng nghĩ về tương lai với cô ấy, nếu kết hôn ở nước ngoài thì có thể có con.
Nhưng Hạ Đồng nghĩ gì về nàng, một công cụ thanh toán hóa đơn hay chỉ là người tình ngắn hạn trong thời kỳ quá độ?
"Tiểu Tuyết, cậu đang suy nghĩ gì vậy?"
"Không có gì, không có gì, tôi chỉ là nghĩ tới một số chuyện. Gần đây cậu bận việc gì?" Trác Thế Tuyết chắp hai tay sau lưng, nhìn Thiệu Hinh Ngôn hỏi. "Tôi đang bận xử lý vụ án, không có gì để nói, tôi sợ nói ra cậu sẽ sợ, dù sao đây cũng không phải chuyện tốt."
"Hừ, tôi khá dũng cảm nhá. Những vụ giết người không làm tôi sợ."
"Ha ha ha ha "
Hai người đang nói chuyện cười đùa, đột nhiên trước mắt Thiệu Hinh Ngôn hiện lên một bóng người, cô nhìn kỹ, vẻ mặt có chút kinh ngạc. Họ vừa bước ra khỏi cầu, nhìn xuống thì có một người phụ nữ đội mũ nồi, mặc áo khoác nhung, đi bốt cao đi ngang qua.
"Hahaha, thật sao? Thú vị quá à?"
Trác Thế Tuyết không có chú ý đến thanh âm quen thuộc này, vừa rồi cô đang đùa giỡn với Thiệu Hinh Ngôn, giây tiếp theo, cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Người phụ nữ đó có chiều cao, giọng nói và lưng đều giống Hạ Đồng, cô ấy đang ôm cánh tay của ai? Một người đàn ông trông rất vạm vỡ.
Đợi đã, tại sao Hạ Đồng lại nắm tay người đàn ông đó...?
"Tiểu Tuyết...? Cậu ổn chứ?"
Thiệu Hinh Ngôn chú ý tới Trác Thế Tuyết sắc mặt đột nhiên tái nhợt, cả người dường như đông cứng lại.
Trác Thế Tuyết không biết lúc này có nên gọi Hạ Đồng hay không.
Nếu không gọi thì cô ấy sẽ không chia tay với nàng đúng không? Nàng có thể giả vờ không nhìn thấy, sau đó về nhà tắm rửa ngủ, ngày mai đi làm gặp Hạ Đồng, nàng vẫn có thể mỉm cười chào hỏi, làm như không có chuyện gì xảy ra. Nàng có thể tiếp tục yêu như vậy, cho đến khi lúc đối phương đề nghị chia tay. Sau đó nàng khóc lóc hoặc gây sự, Hạ Đồng sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt ghê tởm, nàng hèn mọn đến mức quỳ xuống trước mặt cô cầu xin hòa giải.
Nếu yêu cầu gọi đối phương, thì chuyện sẽ thành thế này Hạ Đồng chia tay với nàng, sau đó nàng khóc lóc gây chuyện, cuối cùng trở nên hèn mọn đến mức quỳ xuống trước mặt Hạ Đồng cầu xin hòa giải.
Người phụ nữ 29 tuổi quỳ xuống cầu xin hòa giải...
Editor bà nên gia nhập hội người hèn chứ giả thuyết nào cũng « ba chấm », bà mới 29 tuổi thôi không cần ủy mị như vậy.
Trác Thế Tuyết nhìn người phụ nữ có tấm lưng rất giống Hạ Đồng, trong đầu đã tua lại tất cả những chuyện có thể xảy ra, nàng không có dũng khí gọi tên cô ấy.
Nàng run rẩy cầm điện thoại lên chụp ảnh lưng đối phương, nhưng sau đó nàng nghĩ lại, nàng không muốn tin rằng đối phương sẽ lừa dối mình, sau đó chỉ muốn hèn nhát xóa ảnh đi.
"Tiểu Tuyết, có lẽ chúng ta đã nhìn nhầm...đừng lo lắng."