Chương 21
Trác Thế Tuyết đột nhiên tỉnh lại, nàng đẩy đối phương ra, nàng đã ngà ngà say, kinh ngạc nhìn nữ nhân tóc bạch kim trước mặt.
"Isabella, chị..." Nàng hét lên trước mặt rất nhiều người trong quán rượu, cố gắng nói điều gì đó, nhưng giây tiếp theo nàng nhận ra điều gì đó, liền đẩy mạnh người kia.
Nàng lập tức cảm thấy chân mình yếu ớt, hơi uể oải ngồi xuống, ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt.
Ký ức hoảng loạn và đau đớn bắt đầu lan từ não xuống cơ thể.
"Đã lâu không gặp, Tiểu Tuyết, em vẫn đáng yêu như vậy "
t
Bởi vì Trác Thế Tuyết hét lên, mọi người trong quán rượu đều chú ý đến bàn của nàng, nhưng người phụ nữ Trác Thế Tuyết gọi là "Isabella" dường như không quan tâm đến ánh mắt của người khác mà nhìn nàng một cách dịu dàng.
Trác Thế Tuyết chú ý tới ánh mắt bà tám của mọi người, khí thế lập tức suy yếu, hai tay không ngừng run rẩy. Ngoài ra, còn có một nguyên nhân khác khiến nàng trở nên yếu ớt, chính là nữ nhân tóc bạch kim trước mặt.
"Tiểu Tuyết, đã lâu không gặp, em có biết tôi nhớ em đến nhường nào không?"
"Tôi không biết, mà cũng không muốn biết..." Trác Thế Tuyết nhặt lên thứ gì đó lên, lúc đang chuẩn bị đứng dậy thì vai nàng bị giữ lại bởi một người đàn ông mặc vest đứng bên cạnh, ép nàng ngồi xuống, vẻ mặt Trác Thế Tuyết có chút sợ hãi.
Isabella chú ý đến biểu cảm của Trác Thế Tuyết, liếc nhìn người đàn ông, sau đó người đàn ông bước sang một bên, khách trong quán rượu thì thầm to hơn.
"Không sao đâu, lần này tôi không ép buộc em." Isabella mỉm cười, "Tôi không muốn để lại ấn tượng tồi tệ hơn trong lòng bảo bối của mình."
"Đừng, đừng gọi tôi như vậy nữa, tôi cầu xin chị..." Trác Thế Tuyết che trán lắc đầu, tâm trí cô bây giờ hỗn loạn, "Tôi thật sự không muốn gặp lại chị nữa." "
Làm sao nàng có thể gặp chị ấy ở đây, rõ ràng nàng chỉ muốn ăn cơm rồi về nhà nghỉ ngơi.
"Tại sao?"
Isabella tỏ vẻ bối rối hỏi, Trác Thế Tuyết nghe được câu hỏi tu từ của cô liền tức giận, nhìn xung quanh, hạ giọng nói
"Chị không bị gì chứ? Tôi luôn cho rằng chị có bệnh, biết không?" Trác Thế Tuyết tức giận chỉ vào đầu mình, "Đầu tiên, chị chỉ lợi dụng tôi để làm thí nghiệm. Chị muốn giám sát và khống chế cuộc sống của tôi, cuộc đời của tôi, biến tôi thành một con búp bê thiếu suy nghĩ, Không phải chị muốn như vậy sao? "
Isabella vừa nghịch tóc vừa nghe Trác Thế Tuyết buộc tội "Nhưng ngay từ đầu, chẳng phải em cũng tán thành cách làm của tôi sao?"
Đó là bởi vì tôi không biết chị là một kẻ biến thái " Trác Thế Tuyết không nhịn được, lúc tranh cãi với Isabella, hai tay nàng vẫn run rẩy dữ dội, "Nếu tôi không bỏ trốn, chị gần như đã biến tôi thành một người máy chỉ tuân theo mệnh lệnh của chị. Đây có phải là điều bạn muốn không? "Sao vậy?" Isabella mỉm cười nói "Tiểu Tuyết, em phải thừa nhận rằng dưới sự chăm sóc của tôi, cuộc sống của em tốt hơn bây giờ. Em không cần phải làm việc, giao tiếp xã hội hay làm những việc mà mình không thích. "