Thao Túng Con Tim Em
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡

"Không không đời nào..."
Trác Thế Tuyết dùng vũ lực thoát khỏi tay Isabella, vì Isabella mạnh hơn nên nàng dùng cả hai tay để chống cự.
"Tại sao không?" Isabella tiếp tục hỏi, "Tôi có thể thực hiện lời mình vừa nói."
"Đây không phải là vấn đề cam kết hay không cam kết." Trác Thế Tuyết cuối cùng cũng buông tay ra, nàng nhìn Isabella với vẻ mặt tuyệt vọng, "Tại sao lại là tôi? Trên thế giới có nhiều người như vậy, sao chị nhất định phải chọn tôi? Tôi vô dụng, tôi đâu có năng lực gì để lọt vào mắt xanh của chị?"
"Em muốn biết lý dó Isabella đan hai tay chống dưới cằm, giọng điệu trở nên vô cùng mơ hồ và nguy hiểm.
"Tôi muốn biết."
"Được rồi em yêu, có thể trả lời câu hỏi của em là vinh dự của tôi." Isabella vui vẻ mỉm cười, "Đã lâu không gặp, em vẫn rất đáng yêụ"
"Nói nhanh lên " Thái độ của Trác Thế Tuyết rất tệ.
"Sẽ tốt hơn nếu em đừng hung dữ như vậy, nhưng tôi vẫn thích. Tôi có thể coi đây là tình thú giữa chúng ta."
"Chị =.=" Vẻ mặt Trác Thế Tuyết cực kỳ chán ghét.
"Được rồi, được rồi, em yêụ" Isabella xoay tay trong không trung, "Câu trả lời rất đơn giản, tôi tưởng em đã đoán được rồi."
"Cái gì?"
"Đó là bởi vì em dễ dàng bị khống chế, tôi thích người không có chút phản kháng nào như em."
t
" Đó là bởi vì em dễ dàng bị khống chế, tôi thích người không có chút phản kháng nào như em."
Trác Thế Tuyết do dự không biết phải tiếp nhận thế nào, Isabella chỉ đơn giản khoanh tay trên bàn, trìu mến nhìn Trác Thế Tuyết.
"Tiểu Tuyết, em có biết việc tôi thích làm nhất là gì không?"
"Làm gì..."
Vẻ mặt trìu mến của Isabella khiến Trác Thế Tuyết vô cùng kinh hãi, cũng không phải là cô chưa từng thấy bao giờ.
"Chỉ cần nhìn em thôi." Khóe miệng Isabella hơi nhếch lên, sau đó nụ cười từ từ mở rộng, "Nhưng bây giờ khi nhìn thấy em, tôi lại muốn....😈😈😈"
"Không được rồi." Isabella thở hổn hển, đôi mắt ươn ướt, "Tôi không thể kiềm chế ham muốn của mình trước vẻ mặt này của em."
"Đồ biến thái...khoan đã ?"
Đây là lần đầu tiên Trác Thế Tuyết nhìn thấy Isabella mất khống chế, trời ạ, nữ nhân này, đây là nơi công cộng
"Tôi rất cố gắng chịu đựng." Isabella nắm chặt tay, tĩnh mạch trên thái dương nổi lên, "Ba năm qua tôi chưa từng yêu ai. Tôi sống qua ngày bằng việc nhìn vào ảnh của em. Tôi rất chung thủy, Tiểu Tuyết."
"Tôi, tôi... Tôi không cần sự chung thủy của chị, tôi muốn về nhà... Ông chủ tính tiền " Trác Thế Tuyết rất bối rối trước hành động điên cuồng của Isabella. Giọng nói của nàng trở nên lắp bắp, Khi đứng lên, đôi chân nàng run rãy như bộc lộ trạng thái tinh thần của mình.
"Tiểu Tuyết, bàn của cô đã được thanh toán."
"Cái người này sao lại giống kẹo mạch nha vậy chứ ?." Trác Thế Tuyết hoảng hốt thu dọn đồ đạc, xách túi rời đi, "Sau này tôi sẽ trả tiền lại cho chị, cộng với hôm ở nhà hàng Nhật"
Vừa ra đến cửa quán rượu, nàng đã bị vệ sĩ chặn lại.
"Bourne, mang em ấy lại đây." Ibella gõ lên mặt bàn và ra lệnh.
Bourne cao hơn Trác Thế Tuyết hai cái đầu, lần nữa đè lên vai Trác Thế Tuyết, ép nàng quay người lại về phía bàn ăn, ngồi đối diện với Isabella.
"Isabella, làm ơn để tôi đi... Tôi, ngày mai tôi phải đi làm..." Nàng không thể so sánh với một nhà tư bản như Isabella, người có thể kiếm tiền mà không cần làm việc.
"Tôi có thể xin nghỉ phép cho em."


⬅ Trước Tiếp ➡