Ngoại trừ bỏ ghét bỏ thì không nghe ra nửa phần cảm tình.
Thời Di ở dưới lầu đợi mười phút, sợ Nghê Y gặp phiền toái, không ngừng gọi điện thoại. Rốt cuộc, Nghê Y đi ra, phía sau là Lệ Chiêụ Hai người cách xa nhau 4 5 mét, giống như người xa lạ.
Thư ký kéo cửa xe ra, “Lệ tổng.”
Trước chiếc Rolls Royce kiêu ngạo bá đạo, chiếc Polo nhỏ của Thời Di tựa như một chiếc xe đồ hàng. Thời Di vội vàng bước lên đón, “Tối hôm qua anh ta không làm gì cậu chứ?”
Thanh âm không nhỏ, thư ký Lệ Chiêu và tài xế đều dựng lỗ tai lên nghe.
Nghê Y vuốt vuốt tóc, nói “Không có.”
Hiển nhiên Thời Di không tin, “Không có khả năng ”
Nghê Y nhàn nhạt “Ừm” một tiếng, “Anh ta không cứng nổi.”
Lên xe, đóng cửa, lái xe lướt thẳng ra ngoài, một loạt động tác như nước chảy mây trôi, để lại cho Lệ Chiêu một miệng đầy bụi mù.
Vài giây an tĩnh, nội tâm thư ký chấn động, thật cẩn thận nhìn về phía ông chủ. Mặt Lệ Chiêu còn đen hơn cả màn đêm, khuôn cằm cứng ngắc, không có nửa phần mềm mại.
Đúng vậy, anh nên sớm tự hiểu mới phải, đây là một con sư tử nhỏ tâm đen phổi đen.
Trong xe, Nghê Y chống trán nhắm mắt dưỡng thần. Thời Di phẫn uất bất bình, “Trần Quốc Vĩ thật sự là tên khốn không ra gì ”
Nghê Y không nói chuyện.
“Chúng ta không cần phải ăn nói khép nép với ông ta, ông ta chính là tên lưu manh.” Trong lòng Thời Di tức giận, “Kéo vào danh sách đen được rồi.”
Cánh tay bên phải đã tê rần, Nghê Y thay đổi tư thế, bình tĩnh nói “Qua mấy ngày, lại hẹn ông ta một lần nữa.”
Thời Di bẹp miệng, “Nghê Nghê.”
Ngược lại Nghê Y cười rộ lên “Không có gì, tớ đi một mình, cậu nghỉ ngơi đi.”
Cô càng thong dong, Thời Di càng khổ sở thay cô. Ai cũng có thể phát giận, nhưng Nghê Y thì không thể. Cô ấy còn nhớ rõ, có một lần tiếp khách uống say, Nghê Y nằm liệt trên hàng ghế sau, bỗng nhiên bật khóc nức nở.
Nghê Y tựa như một đóa hoa bị gió sương chèn ép, gần như bị bật cả gốc, nhưng vẫn quật cường đối kháng với mưa gió. Nghê Y nghẹn ngào, thật cẩn thận nói “Khóc một lúc, tớ chỉ khóc một lúc thôi.”
Phương thức phát tiết cảm xúc một cách đơn giản như vậy, với Nghê Y mà nói, thế nhưng cũng là điều xa xỉ. Tuy nhiên mấy năm nay, Thời Di càng ngày càng ít nhìn thấy Nghê Y bật khóc.
Đủ kiên cường, cũng đủ khiến người ta đau lòng.
Nghê Y đau đầu, cô chuẩn bị trở về ngủ bù một giấc, qua mấy ngày sẽ hẹn lại Trần Quốc Vĩ, so sánh với 3% cổ phần trong tay ông ta, chỉ cần có thể giữ được Công nghiệp Trừng Lan, một chút khuất nhục này không tính là gì.
Trên đường, ngoài ý muốn cô lại nhận được một cuộc điện thoại.
Nghê Y đi tới quán cà phê đã hẹn trước.
Trì Sính ngồi bên cửa sổ, vẫy tay với cô từ, “Nơi này.”
Tâm phòng bị của Nghê Y thể hiện rõ trên mặt, Trì Sính cười nói “Đừng lo lắng, anh không phải Lệ Chiêụ”
Nhắc tới cái tên này, vẻ xem thường trên mặt Nghê Y lập tức rõ ràng. Trì Sính chỉ than xuất sắc, hận không thể chụp được biểu tình giờ phút này của cô, chia sẻ cho người nào đó.
“Anh thật sự không phải gần mực thì đen.”
Trì Sính phủi sạch quan hệ, sau đó đẩy một phần văn kiện lên bàn.
……
Màn đêm buông xuống, ánh đèn neon xuất hiện.
Đêm nay vận may của Lệ Chiêu rất tốt, mới ngồi vào bàn không đến nửa tiếng, số tiền thắng được đã xếp thành một ngọn núi nhỏ. Nhưng sắc mặt của anh trước sau vẫn như vậy, tứ bình bát ổn , y hệt như người máy.
bốn bề yên tĩnh; sóng yên biển lặng
Thẳng tới khi Trì Sính tiến vào, rốt cuộc tầm mắt anh mới có mục tiêụ
“Yên tâm, giải quyết thỏa đáng rồi.” Trì Sính lời ít ý nhiềụ
Người khác nghe vào tai chỉ thấy mây mù dày đặc, “A Trì làm ám hiệu gì vậy?”
Trì Sính nhướng mày, “Là chìa khóa mở khóa.”