Xuống được nửa cầu thang, bước chân càng thêm thong thả, cuối cùng gần như dừng lại , đôi mắt dán chặt lên người Nghê Y. Im lặng, sâu nặng, còn có sự chán ghét nhè nhẹ khó phát hiện.
Nghê Y đau đầu, cổ họng cũng đau, cô hạ thấp cảm giác tồn tại, chỉ muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi.
Đi tới sảnh phụ, Lệ Khả Nhi và đám chị em của cô ta đều ở đó.
Nghê y đột nhiên tiến vào, rõ ràng là không được hoan nghênh.
Cô lười đi tìm nơi trú ẩn khác, tự động bỏ qua những ánh mắt ghét bỏ và bài xích, đi tới chiếc ghế mây trong góc ngồi.
Lệ Khả Nhi lớn giọng nói " Đúng là không biết ứng xử"
Nghê Y nhắm mắt xoa huyệt thái dương hơi hơi phát run.
Nhóm chị em bên cạnh nịnh nọt, phụ họa " Đúng vậy, thật sự không có mắt nhìn, không thấy nơi này có người hay sao?"
Lệ Khả Nhi lạnh lùng nói " Nếu có ánh mắt sẽ không giống như kẹo mạch nha, vội vàng tới đây lộ mặt>"
Đám người tiếp tục hát đệm " Lộ mặt thì có ích gì, ai cũng biết, thiên kim Lệ gia chỉ có một. Người bên ngoài tới tám phần là lừa đảó
Tụ tập tấn công, từ ngữ bén nhọn.
Nghê Y buông tay xuống, quay đầu nhìn lại, cười khanh khách nói " Cho dù tôi từ bên ngoài tới, cũng có thể gọi ba chị một tiếng ba. Thế nào, có phải càng tức hay không?"
Lệ Khả Nhi không dám tin cô dám đáp trả " Cô nói cái gì?"
Nghê Y lười biếng, cười tới khuynh quốc khuynh thành " Tôi nói nha, nếu chị không vui, cũng có thể gọi mẹ tôi một tiếng mẹ"
"Tôi muốn xe miệng cô"Lệ Khả Nhi phẫn hận xông tới, bị đám người ngăn cản "Ôi ôi ôi Đừng động thủ, Khả Nhi"
Nghê y bị đụng phải gân rồng, tiểu ác ma ẩn giấu trong xương cốt, tuyệt đối không phải vật trang trí.
Chữ sợ này, cô không dám nhận.
Huống chi bộ dáng Lệ khả Nhi tức tới hộc máu còn rất khôi hài.
Nghê Y nhẹ nhướng mi, càng thêm thong dong vô tôi " Chị à, em gái là để yêu thương"
Lệ Khả Nhi nổi trận lôi đình, xông tới hung hăng đẩy cô một cái.
Nói thật, Nghê Y không nghĩ tới được cô ta sẽ động thủ, thân thể vốn đã không khỏe , huống hồ sức lực đối phương còn mạnh hơn cô tưởng. Vì vậy , cô không đứng vững, lảo đảo một cái, trà nóng trên bàn lật đổ, nửa ly trà bắn toàn bộ lên mu bàn tay cô.
Nghê Y đau tới mức nhíu mày, " Chị phát điên cái gì?"
Tính tình của Lệ Khả Nhi sao có thể nhịn được, cô ta nâng cao ta , mắt thấy chuẩn bị đánh xuống
"Dừng tay"
Một giọng nam trầm thấp lạnh lùng từ phía sau vang lên , Lệ Chiêu khoanh tay đứng ở cửa, tựa như mặt hồ yên tĩnh, nhìn như gợn sóng yên ả, lại không có ai dám thử độ nông sâụ
Lệ Khả Nhi sợ anh ta, cũng biết mình động thủ trước, không thể nói lý. Vì thế cô ta chột dạ dừng động tác, đàng hoàng đứng sang một bên.
Lệ Chiêu dạo bước đến gần, từ trên xuống dưới, dùng ánh mắt khinh miệt đánh giá Nghê Y. Nghê Y không còn sức lực đấu võ đài cùng hai anh em nhà này, nghĩ một sự nín bằng chín sự lành, thôi đi.
Tuy nhiên, Lệ Chiêu đột nhiên mở miệng, giọng nói lạnh như băng , mỗi chữ đều lạnh thấu tim gan. Anh nói với Nghê Y " Xin lỗi Khả Nhi đi"
Nghê Y đột nhiên nhìn về phía anh, trong mắt tràn đầy sự tức giận phẫn nộ.
Đối diện với Lệ Chiêu, việc nhân đức không nhường một ai, mỗi một giây giằng co đầu như con dao cứa vào vết thương trong lòng Nghê Y, ngược lại không có nửa phần buông tha.
Nhiệt độ không khí đã giảm đến mức đóng băng.
Những người nghe tiếng mà đến ngày càng nhiều, không ai dám tiến vào, mỗi người đều ôm trong bụng tâm sự riêng. Hoặc cười nhạo, hoặc hả giận, hoặc chờ xem kịch vui.
Nghê Y tứ cố vô thân , giống như một đóa hoa quật cường , ngẩng đầu vươn mình giữa bão tố, vô cùng kinh diễm.