Tuy nhiên vừa nhìn, bệnh nghề nghiệp lập tức tái phát… Xung quanh bỗng chốc im lặng như tờ, mọi người nín thở chờ đợi một màn kịch vui sắp diễn ra.
Văn Trạch Tài nhướng mày, nâng ngón tay chỉ thẳng vào Vương Thủ Nghĩa, đủng đỉnh phán “Người anh em, tôi thấy ấn đường anh biến thành màu đen, ánh mắt vô thần, môi dưới khô ráp nứt nẻ, mấy ngày tới vạn sự không thuận, chắc chắn sẽ gặp huyết quang tai ương 2 . Muốn hoá giải tai hoạ này, tốt hơn hết nên làm theo lời tôi, chỉ mười đồng thôi.”
2 Huyết quang tai ương tai nạn đổ máu
Đáng lẽ định hô mười ngàn cơ, nhưng xét theo hoàn cảnh thực tế, Văn Trạch Tài uốn lưỡi một phát liền đổi thành mười đồng.
Lời này của Văn Trạch Tài khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều phải khiếp sợ.
“Ối ông bà ông vải ơi, những mười đồng tiền???”
Người đầu tiên thảng thốt tru tréo lên là gã đàn ông đen xì vừa kiếm chuyện ban nãy, Lý Đại Thuận.
“Điên à? Mười đồng mua được biết bao nhiêu là thịt đấy ”
Vương Thủ Nghĩa sầm mặt, hung tợn trừng mắt doạ đám người đang ầm ĩ bàn tán xung quanh khiến đám đông sợ hãi lập tức nhỏ tiếng lại. Hắn ưỡn ngực chất vấn Văn Trạch Tài “Hay cho một thanh niên trí thức, giờ là thời đại nào rồi mà mày dám ở chỗ này truyền bá tư tưởng phong kiến mê tín dị đoan, hả?”
Văn Trạch Tài trưng ra vẻ mặt vô tội “Ai nói cái này là mê tín. Tôi đây là xem tướng mạo đoán vận mệnh. Cái này từ thời cha ông tổ tiên truyền xuống, tại sao lại thành phong kiến mê tín được chứ?”
Sắc mặt Vương Thủ Nghĩa càng lúc càng đen kịt, hắn đang cố gắng nặn ra lí lẽ để chỉ trích đối phương thì Văn Trạch Tài đã nhanh miệng cướp lời trước “Ô cái anh này hay nhở? Sao cái gì anh cũng cho là mê tín thế? Mê tín là những điều mơ hồ nhảm nhí tin vào ba cái chuyện ma quỷ tầm phào. Thế hôm bữa Lý Đại Thuận dọn về nhà mới có nhờ thầy phong thuỷ tới xem gia trạch, xem ngày giờ, không lẽ cái đó cũng gọi là mê tín dị đoan à?”
Đang yên đang lành bỗng dưng bị điểm danh, nhưng được cái Lý Đại Thuận là một người thông minh cơ trí, mặc kệ Văn Trạch Tài nói đúng hay sai, chuyện có liên quan tới nhà mình là cứ phải bênh trước cái đã.
“Đoán mệnh không hề có liên quan tới chuyện ma quỷ vớ vẩn, Vương Thủ Nghĩa, anh đừng tự cho mình thông minh, biết thì thưa thốt không biết dựa cột mà nghe chứ đừng có mà đứng đây phán bừa Tôi nói vậy đúng không bà con?”
Từ trước tới nay, nhân duyên của Lý Đại Thuận trong thôn rất tốt. Hơn nữa cha anh ta là thôn y, đã giúp đỡ biết bao người bệnh, thế nên không khó hiểu khi một câu của anh ta có thể dễ dàng lôi kéo lòng dân.
Lý Đại Thuận vừa dứt lời, một vài người quanh đó liền giả bộ lên tiếng khuyên nhủ.
“Vương Thủ Nghĩa, tôi nghĩ tốt hơn hết là anh nên nghe theo lời Văn Trạch Tài.”
“Đúng đúng, tôi thấy anh ta nói rất nghiêm trọng, chi bằng cứ bỏ ra mười đồng tiền để tránh tai hoạ còn hơn.”
…… Nhưng còn chưa nói xong đám anh em trong thôn đã nhịn không được mà bật cười ha hả.
Sao không đi cướp luôn đi, mười đồng tiền, có thằng ngốc mới bỏ ra để đi coi bói, vớ vẩn
Tất nhiên, Vương Thủ Nghĩa không phải thằng ngốc, mặt hắn lúc này chuyển đen như mực tàu, gã hậm hực nhìn Văn Trạch Tài, hừ lạnh một tiếng rồi vác cuốc lao đi phăm phăm, trước đó còn không quên rủ rê đồng bọn “Ông Liễu, tôi với ông sang chỗ khác làm đi.”
Văn Trạch Tài thầm nghĩ đây là đang bị người ta khinh thường đấy hả? Nhìn Vương Thủ Nghĩa thở phì phò bỏ đi, Văn Trạch Tài lắc lắc đầu, mong sao anh ta bình an qua được kiếp này.
Nãy giờ Lý Đại Thuận vẫn đứng im một chỗ quan sát đánh giá tình hình… hmmm, có vẻ tên Văn Trạch Tài này thay đổi không ít nhỉ?