⬅ Trước Tiếp ➡
Đợi mãi mới nhìn thấy bóng dáng mảnh khảnh của vợ đi tới, Văn Trạch Tài vui vẻ bước đến, rất tự nhiên nhấc cái cuốc trên vai cô vác lên vai mình.
Điền Tú Phương đang đi bỗng giật bắn mình, tới lúc bàn tay trống không cô mới lấy lại tinh thần bật thốt một tiếng “Anh”
“Đi thôi, đi đón Hiểu Hiểu rồi về nhà nấu cơm.”
Chắc có lẽ anh ấy đói bụng rồi, Điền Tú Phương không nói gì nữa, cô cúi gằm đầu, tăng tốc cố gắng rảo bước thật nhanh. Vả lại cô cũng muốn đón con cho sớm chứ để nó ở đó lỡ đâu lại bị bắt nạt thì tội nghiệp. Hiểu Hiểu tính tình nhút nhát lại không được ăn uống tử tế nên người gầy đét đèn đẹt, thấp bé hơn hẳn so với hai đứa con nhà anh cả. Còn Đại béo với Nhị béo được chị dâu chiều chuộng như vương như tướng nên chúng chả sợ trời chả sợ đất, Điền Tú Phương lo nhất mấy đứa trẻ con chí choé với nhau, mà mỗi lần như vậy toàn là Hiểu Hiểu bị thiệt thòi mà thôi.
Sau khi đón Hiểu Hiểu về nhà, Điền Tú Phương bắt tay vào nấu cơm, vẫn như cũ cháo khoai lang ăn kèm dưa muối.
Đúng lúc này, giông tố bất chợt nổi lên, mưa ào ào đổ xuống như trút nước. Dân tình mừng húm, thế là chiều nay khỏi cần ra đồng, tha hồ nghỉ xả hơi rồi.
Mà người ta thường nói nhàn cư vi bất thiện, tay chân rảnh rỗi là thể nào cái miệng cũng tán phét không biết mệt. Và tất nhiên chủ đề hôm nay đều xoay quanh câu chuyện giữa Văn Trạch Tài cùng Vương Thủ Nghĩa. Có người nói Văn Trạch Tài thèm tiền tới điên rồi, có người lại nói Văn Trạch Tài học được mánh khoé bói toán đặng lừa tiền thiên hạ.
Mặc kệ cốt truyện trong miệng mọi người ly kỳ tới nhường nào thì bây giờ, Vương Thủ Nghĩa, một trong hai nhân vật chính, đang vô cùng vô cùng bất an.
Vương Thủ Nghĩa là con một, mấy năm trước cha mẹ lần lượt qua đời nên hiện giờ anh ta sống một mình. Và bởi vì lẽ đó mà không ít kẻ buông lời chọc ngoáy sặc mùi chế giễu cùng ghen tị, họ nói Vương Thủ Nghĩa chính là “một người ăn no cũng không lo cả nhà chết đói”.
Còn những bạn bè thân thiết thì vẫn luôn thúc giục Vương Thủ Nghĩa đi lấy vợ, cho có người nâng khăn sửa túi, bầu bạn sớm hôm. Thế nhưng bao năm rồi anh vẫn ở vậy, chấp nhận chịu cảnh lẻ loi đơn độc vì trong lòng vẫn luôn vương vấn một bóng hình. Người ấy không ai khác, chính là Điền Tú Phương.
Cả buổi cắm cúi cày bừa, nên khi tan làm về đến nhà Vương Thủ Nghĩa mệt thở không ra hơi.
Ngồi trong sân nghỉ ngơi một chút, tận tới chính ngọ, anh mới thất thểu đi vào bếp. Cái thói ở một mình là rất lười nấu nướng, thường vớ gì ăn đó cho nên phần lớn thời gian cái bếp nhà anh luôn trong tình trạng lửa tắt khói tàn.
Nhưng xui thay, hôm nay lục khắp nhà cũng chả có gì bỏ vào bụng thành ra anh đành phải lăn vào bếp làm đại món gì đó cho nhanh. Vương Thủ Nghĩa với tay lấy cái ổng thổi lửa, chổng mông chu mỏ thổi phì phì. Thì mọi hôm làm thế nào hôm nay cũng làm y vậy, mà chẳng hiểu lỗi kỹ thuật ở đâu anh lại hút ngược cả tia lửa lẫn khói bếp vào trong miệng. Tức thì, Vương Thủ Nghĩa giơ tay vỗ ngực bùm bụp, ho sặc ho sụa. Mãi một lúc sau cơn ho qua đi, anh mới phát hiện đầu lưỡi mình bị bỏng, rát và xót kinh khủng, giờ có đưa sơn hào hải vị cũng nuốt không trôi Vương Thủ Nghĩa bực dọc, đúng là xui bà cố luôn
Buổi chiều, cơn mưa hạ bất chợp ập xuống. Đứng chắp tay sau lưng dõi mắt nhìn màn mưa trắng xoá, Vương Thủ Nghĩa lắc đầu chép miệng, kiểu này chắc không xuống ruộng được rồi, thôi lôi mấy cái sọt rách ra vá lại vậy. Tuy nhiên mới làm được vài phút thì một nan tre mỏng như lưỡi lam vô tình sượt qua tay, bay mất một lớp da, máu nhỏ từng giọt tỏn tỏn xuống nền đất ghồ ghề. Vết thương tuy không sâu nhưng đau ra trò đấy
⬅ Trước Tiếp ➡