Sau khi ăn no, cô đang chuẩn bị đứng dậy đi rửa đũa thì Tần Dược trực tiếp cầm đôi đũa mà cô vừa ăn lên, ăn sạch sẽ hết tất cả những món ăn còn thừa lại trong hộp cơm.
Nhìn động tác của anh, Cố Kiều chợt ngẩn người. Đôi đũa kia cô vẫn chưa rửa mà.
Thế nhưng vẻ mặt của Tần Dược vô cùng thản nhiên nên Cố Kiều chỉ có thể an ủi chính mình chắc Tần Dược là đàn ông, cẩu thả đã quen nên sẽ không nghĩ nhiều như vậy đâụ
Tần Dược nhanh chóng ăn hết sạch hộp cơm. Anh thấy Cố Kiều đang nhìn mình chằm chằm thì tưởng cô đang đợi anh nhận xét, bèn nói “Măng ngâm mà em làm ăn ngon hơn thức ăn trong hộp cơm nhiềụ”
Cố Kiều bị bộ dáng nghiêm trang của anh chọc cười, cảm thấy có một đối tượng như Tần Dược cũng không tệ, vừa đứng đắn lại vừa có cảm giác an toàn.
Ở đời trước bởi vì thấy được những ồn ào cãi vã trong cuộc hôn nhân của cha mẹ mình nên cô quyết tâm theo chủ nghĩa độc thân, vậy mà vừa mới xuyên tới đây đã bị các loại lý do buộc phải kết hôn, nói không cảm thấy lo lắng sợ hãi thì cũng không đúng lắm.
Nhưng bây giờ nhìn Tần Dược như vậy, Cố Kiều bỗng nhiên cảm thấy dù hai người không có tình cảm thì tôn trọng nhau như khách cả đời cũng không tệ chút nào.
Trong đầu vừa vừa xẹt qua ý nghĩ này thì Cố Kiều nhìn thấy Tần Dược đã trả hộp cơm xong bước tới, khóa trái cửa rồi đi đến trước mặt cô “Đến giờ phải bôi thuốc rồi.”
Cố Kiều ngẩn người, sau khi phản ứng lại thì trên gương mặt chợt ửng hồng.
Cô không biết bơi. Lúc trước cô bị Cố Liên đẩy xuống sông, tuy đã được Tần Dược cứu lên kịp nhưng khi giãy giụa dưới sông thì phía sau lưng cô đã va phải mấy cục đá cứng rắn, kết quả là lưng cô bị thương.
Miệng vết thương không sâu, chẳng qua ở dưới nước lâu nên nếu không bôi thuốc kịp thời thì sẽ rất dễ bị nhiễm trùng. Thế nhưng vị trí của miệng vết thương lại là nơi mà cô không với tới, mấy ngày nay cũng chỉ có thể mặc kệ.
Sau đó, Tần Dược phát hiện ra chuyện này nên anh bắt Cố Kiều mỗi ngày đều phải bôi thuốc một lần.
Hai người cũng không phải là vợ chồng chân chính, Cố Kiều lại cực kỳ sợ đaụ Cô vừa định lắc đầu thì nghe thấy Tần Dược nói “Trước đây dưới quyền của tôi có một cậu lính từng bị thương ở cánh tay, bác sĩ bắt cậu ta bôi thuốc mỗi ngày thì cậu ta không chịu nghe lời, sau này làn da của cậu ta bị thối rữa đến mức phải trực tiếp vào phòng để giải phẫụ”
Nói xong anh còn bổ sung thêm “Vết thương ban đầu của cậu ta giống y như đúc vết thương này của em.”
Bốn chữ giống y như đúc được anh nhấn mạnh. Cố Kiều lập tức nghĩ tới cảnh mình bởi vì không bôi thuốc mà bị đẩy vào phòng giải phẫu, cảm thấy cực kỳ khiếp sợ.
Cô nhanh chóng ngoan ngoãn đưa thuốc cho anh, không chỉ tự kéo phần áo sau lưng xuống mà còn mở to đôi mắt ướt rượt, nghiêm túc nói “Cảm ơn anh nha.”
Tần Dược nắm chặt bình thuốc trong tay, động tác bôi thuốc không có chút sai sót nào, thế nhưng hàng mi rũ xuống đã để lộ sự hoảng loạn của anh.
Cố Kiều đang phải chịu đựng đau đớn nên không phát hiện ra sự khác thường của Tần Dược. Sau khi bôi thuốc xong thì cô lại mặc quần áo lên một lần nữa “Có phải vết thương của em sắp lành rồi đúng không?” Cô cảm giác lần này không đau như lần trước nữa.
“Ừm.” Tần Dược gật đầu, anh vừa định mở cửa ra thì bị một bàn tay túm chặt lấy tay áo.
Cố Kiều cầm hết tất cả số tiền mà mình có ra đưa cho anh “Tần Dược, anh giữ số tiền này giúp em được không?”
Tần Dược cao to, lại mặc quân trang, tiền để ở trong tay anh mới là an toàn nhất. Chờ tới lúc cần phải dùng thì bảo anh đưa là được.