Chương 10
Hai ngón tay Vương Triết thúc mỗi lúc mỗi sâu hơn, lực đạo cũng không hề nhẹ làm cho Tú Uyên như phát điên lên , cô nắm chặt côn thịt của anh cứ thế di chuyển nhanh chóng theo mỗi lần Vương Triết đưa tay vào. Côn thịt sưng tấy lên đỏ au , từng đường gân hiện rõ, trông rất ghê tởm. Mà chính nó cứ va chạm lên bụng phẳng của Tú Uyên làm nổi bật lên sự khác nhau một cách rõ rệt nhưng điều đó lại mang đến cảm giác thích thú cho Vương Triết.
Anh càng hưng phấn càng đâm sâu vào tiểu huyệt hơn, rồi lại rút ra mang theo phần thịt hồng hồng trông rất bắt mắt.
Cứ vậy, chỉ với tay của đối phương , cho dù không làm tình đúng nghĩa cũng đủ khiến cả hai lên đỉnh. Nước nhờn cứ thế ồ ạt chạy ra, tiểu huyệt run run hút ngón tay vào không muốn nhả, khít khao cắn nuốt. Cả người Tú Uyên mềm nhũn nằm gục trong ngực anh thở dốc, ánh mắt long lanh tràn đầy hơi nước khiến cô trở nên xinh đẹp đến lạ, thiếu chút nữa tiểu Vương Triết lại ngóc đầu dậy mất.
Trong khi Tú Uyên cạn kiệt sức lực vì vận động sau bữa ăn thì Vương Triết tinh thần lại hưng phấn hơn hẳn, anh tựa người vào ghế tận hưởng cảm giác đê mê do cô mang lại. Tay Tú Uyên vẫn cầm dương vật của anh, nó vẫn đang nhỏ giọt, tất cả tinh dịch anh đều bắn lên bụng phẳng của cô theo một đường chạy xuống tiểu huyệt hoà quyện vào dâm thủy tạo nên hỗn hợp bầy nhầy, đáng ghét
Lát sau, Vương Triết đưa Tú Uyên về nhà, trên đường đi không khí ngại ngùng cứ bao trùm trong xe, không ai nói với nhau một câụ Xe dừng trước cổng nhà, ngay lập tức Tú Uyên mở cửa xuống xe, thật sự cô không muốn ở cạnh con sói háo sắc này một giây nào nữa. Nhìn dáng đi có chút bất thường của cô Vương Triết chỉ biết cười trừ, đúng là không nên vận động quá kịch liệt nếu không hậu quả rất nghiêm trọng
Lúc cô vào nhà thì ba mẹ đang ăn cơm, cô định lén chạy về phòng nhưng rất không may, mắt bà Hàn sáng lắm
Con đi đâu từ sáng mà giờ mới về? Ăn chưa ? Ngồi xuống ăn luôn đi
Con chào ba mẹ Con...đi mua đồ với bạn , bọn con ăn bánh rồi ạ
Bánh thì no gì, ngồi vào bàn đi Mẹ con nói thì nghe .
Đây là ông Hàn, người chồng của năm và ông đang gỡ thịt bỏ vào bát vợ. Ông nhìn con gái với ánh mắt ghét bỏ ' chỉ tại nó về mà bà ấy không chú ý đến mình nữa , hừ '
Bà Hàn quay sang lườm ông rồi nhẹ nhàng nói với cô
Lại ăn bát cơm rồi lên con .
Tú Uyên bất đắc dĩ phải ngồi xuống bàn ăn. Thật ra thì gì giúp việc nấu ăn rất ngon, bình thường cô ăn hai bát cơ, nhưng mà ...nhìn đi ,lại nữa rồi.
Ông Hàn gắp cá vô bát cho vợ, nói nhỏ bên tai bà gì đó khiến bà cười nũng nịu, ông được đà định đút cơm cho bà Hàn ăn nhưng bà nhìn cô lại đánh nhẹ lên tay ông " con kìa ..." . Sau đó ông lập tức quay sang nhìn cô, Tú Uyên lập tức cúi đầu cắm cổ vào bát. Lúc này ông Hàn mới cười cười " nó có thấy đâu , hà nào " Bà Hàn không chịu , cứ tự ăn, ông Hàn chỉ còn cách gắp thức ăn cho vợ.
Đấy Bữa cơm toàn thức ăn cho chó thì làm sao mà ăn cho nổi?
Ba mẹ con còn FA này ? Có cho người ta sống không ?
Con có phải là con của hai người không ?
Làm ơn nhìn con đi, con không phải không khí
Trong lòng Tú Uyên gào lên, cơ mà không dám mở lời, đành cặm cụi ăn xong bát cơm chuồn thẳng, để lại hai ông bà tình cảm với nhaụ Bữa ăn này còn lâu mới xong