Chương 12
Trong đầu Tú Uyên rối bùng lên, cô vừa lo vừa sợ lại vừa hồi hộp. Lo sợ ba mẹ trách mắng, họ hi vọng vào cô nhiều thế cơ mà. Nhưng bỏ đi cô lại thấy thương, đúng là khó nghĩ quá
Vương Triết lúc này cũng hồi hộp không kém, anh có chút mong đợi , anh sắp được làm cha mà đứa bé lại do người anh yêu mang nên càng mong ngóng hơn. Anh muốn giữ nó lại, biết là mình ích kỷ , cô còn nhỏ, còn tương lai phía trước rộng mở, thế mà lỡ làm cô mang thai nhưng bây giờ bỏ cũng ảnh hưởng tới sức khoẻ của cô,anh cũng tiếc con. vậy thì sinh nó ra , anh nuôi nổi mà
Vương Triết suy quyết định xong , vội quay sang nói với Tú Uyên
Mai thầy đưa đi khám xem con khoẻ không, dạo này em học nhiều sợ ảnh hưởng con. Chúng ta sinh nó ra đi, thầy nuôi tất.
Nói xong, anh ưỡn thẳng lưng ra , kiên định như một người lính, đảm bảo rằng có thể làm chỗ dựa cho cô và con.
Lúc này Tú Uyện cũng chỉ biết nghe theo, cô gật đầu hỏi anh
Vậy khi nào ba mẹ hỏi thì thầy nói, đánh thì thầy chịu chắc nha, em...sợ đau .
Anh cũng sợ đau mà
Vương Triết thật sự muốn xác nhận lại xem cô có phải là học bá thật không? Anh đang quyết tâm như vậy, hỏi một câu liên quan quá đi Mà lại làm mất sĩ khí nữa chứ? Haiz...
Vậy là hai người đồng nhất ý kiến sinh bảo bối ra, đánh mắng bố nó chịu, cơm áo gạo tiền bố nó nuôi. Mẹ nó chỉ việc học xong sinh con rồi đợi cưới . Kế hoạch quá chu đáo và hoàn hảo, hai người thông minh quá đi
Hôm sau, Vương Triết đưa Tú Uyên đi khám thai tại bệnh viện của bạn anh, kết quả là cô không có thai. Do áp lực thi cử nên nội tiết tố thay đổi mới sinh ra các dấu hiệu như vậy.
Vương Triết thất vọng, Tú Uyên cũng chẳng khá hơn, nên cả đoạn đường về không khí trầm mặc bao trùm cả xe.
Phía trước là đến nhà cô, anh tạt xe vào ven đường, cả người nghiêng sang phía cô, tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên ấn môi xuống. Anh hôn một cách dồn dập như phát tiết sự tức giận, mà không chính xác là thất vọng.
Không biết từ lúc nào, dây an toàn được Vương Triết tháo ra, anh nằm cả người đè lên cô, ghế dựa được hạ xuống khiến không gian thoải mái hơn. Nụ hôn dồn dập trở nên nhẹ nhàng ôn nhu, anh mút nhẹ môi dưới của cô nhâm nhi như thưởng thức một món ăn ngon, chiếc lưỡi đinh hương chủ động len lỏi qua bờ môi cuộn lại với lưỡi anh dây dưa không dứt.
Hồi lâu, Vương Triết rời ra, trán chạm vào nhau thở dốc. Anh sờ má cô nói
Anh buồn lắm Cứ nghĩ sắp có bảo bối rồi, sắp được làm ba cơ. Nhưng... mà thôi, không có con sau này tương lai em sẽ tốt hơn. Em vẫn cho anh ở bên em được không?
Tú Uyên không ngờ rằng không có con mà anh vẫn muốn cạnh cô, trong lòng cô như có dòng nước ấm chảy qua khiến cô cảm động gật đầụ
Vậy bây giờ anh chính là bạn trai của em rồi.
Vương Triết mỉm cười lại trao cho cô nụ hôn sâu mới chịu đưa cô về.
Từ hôm đó, Vương Triết thay đổi hoàn toàn. Vị thầy giáo nào đó trong giờ dạy thường ra bài xong ngồi ngắm ai đó, nhìn trên nhìn dưới , quét ngang quét dọc không chừa một chỗ, trên mặt vẫn nụ cười hoà nhã, thân thiện với học sinh nhưng cô học sinh nhỏ sao lại không nhận ra chứ? Cái ánh mắt nhìn chằm chằm cô khiến cô vừa sợ mọi người biết vừa có chút vui mừng. Nhìn đi, thầy giáo các cậu yêu thích giờ là của mình tớ rồi