⬅ Trước Tiếp ➡
35.1: Sao anh ấy có khả năng thích cô.
Ôn Cận Thần bất động.
Vừa rồi anh chỉ nghe thấy giọng nói của cô gái kia.
Vô cùng kinh ngạc vì có duyên phận gặp mặt, càng tức giận khi nhìn nụ cười tươi như hoa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô trên tấm hình.
“Ông chủ!” Thư kí nhấn giọng, “Nếu anh không ra mặt, có thể bà chủ sẽ bị đưa đến đồn cảnh sát! Cái gọi là camera có tác dụng gì đâu!”
Đốt ngón tay nắm chặt ly rượu hơn, hiện ra những tia trắng, khóe miệng Ôn Cận Thần hiện ta một nụ cười tàn nhẫn.
Ông ngồi, bất động, đếm kĩ thời gian trong sự lạnh lùng của anh.
Có phải cô thích đi ăn cơm với Bùi Tu Triết không>
Vậy để xem Bùi Tu Triết có tới cứu cô hay không.
Tiếng mắng chửi bên kia càng lúc càng lớn, càng khó nghe hơn, trong đầu Ôn Cận Thần vẫn luôn hiệu lên khuôn mặt oan xinh xắn nhỏ nhắn chịu oan ức.
Cuối cùng anh không chịu nổi nữa, đôi chân dài bước đi.
Nguyên Nguyệt Nguyệt cố gắng giải thích mình vô tội, nhưng người khác lại không tin cô, bọn họ đều quen biết nhau, bao che lẫn nhau hoàn toàn mặc kệ sự thật là gì.
Mà người giám sát camera đợi cả nửa ngày cũng khồn thấy đến, còn từ chối nói nó bị hỏng, không ghi được cảnh tượng vừa rồi, quản lý càng không hỏi lý do bắt cô nói xin lỗi.
Cô thật sự nghi ngờ đây là xã hội gì, chẳng lẽ có tiền là có thể biến lời nói dối thành sự thật được sao?
Một sự lạnh lùng lạ lẫm nhưng quen thuộc kéo tới, khi khuôn mặt của chú in sâu vào trong khóe mắt Nguyên Nguyệt Nguyệt, đồng tử cô mở to ra, rõ ràng là vui sướng trong lòng.
“Chú.” Cô dịu dàng lên tiếng.
Các đốt ngón tay bấm vào nhau, có cảm giác đau, một nụ cười ngọt ngào lập tức xuất hiện trên mặt cô.
Mọi người xung quanh đều nhường đường cho Ôn Cận Thần, đêm nay anh là vị khách tôn quý nhất, nghe nói phí rất nhiều sức lực mới có thể mời anh đến.
Ôn Cận Thần nhùn Nguyên Nguyệt Nguyệt, trên khuôn mặt anh tuấn cũng không có nhiều biểu lộ, ánh mắt lạnh lẽo nhưng chưa bao giờ thấy cô.
Anh lại nhìn về phía người phụ nữ bẩn thỉu cả người, hỏi: “Tô phu nhân, cô sao vậy?”
“Bị nhân viên này đẩy ngã.” Tô phu nhân căm hận nói, “Không có gì đáng ngại, mọi người nhanh đi chơi đi, chờ lát nữa cảnh sát đến đưa cô ta đi dạy dỗ một lúc, xem cô ta còn dám ngang ngược hay không.”
“Tôi không đẩy cô.” Nguyên Nguyệt Nguyệt vội vàng giải thích.
Người ở đây đều không tin cô nhưng cô biết, chú sẽ tin tưởng cô.
“Chú, cô ta nói xấu tôi dụ dỗ đàn ông của cô ta, vừa rồi định đánh tôi lại giẫm vào mấy thứ bẩn thỉu phía sau rồi tự mình ngã xuống.” ánh mắt Nguyên Nguyệt Nguyệt đầy chân thành.
Cô rất chắc chắn anh sẽ lấy lại sự trong sạch cho cô.
“Nhân viên phục vụ không biết trời cao đất rộng, đúng là cần cảnh sát dạy dỗ mới được.” Ôn Cận Thần nhẹ nhàng nhấc môi, “Đừng ảnh hưởng đến chúng tôi chơi.”
Nói xong anh liền bước đi.
Anh cao ngạo, lạnh lùng, kiêu ngạo đến mức thậm chí không nhìn cô nhiều hơn, một câu ‘Không biết trời cao đất rộng’ đã khiến cô hoàn toàn khuất phục, ngay cả hy vọng cuối cùng anh sẽ cứu cô, niềm tin mong chờ của cô đều bị chặn đến không còn sót lại thứ gì.
Nguyên Nguyệt Nguyệt không thể tin nổi, chú của cô, vậy mà lại nói vậy với cô?
Cô lại còn ngây thơ chờ anh cứu cô sao?
Cô chưa từ bỏ ý định đi theo sát anh, anh để lại bóng lưng không chút lưu tình khiến mọi chờ mong của cô đều thất bại.
Giây phút này, cô có cảm giác bị người ta vứt xuống vách núi, vách núi rất sau, rất sâu, cô rơi xuống rất lâu vẫn không bị tan xương nát thịt!
Anh…
Là bởi vì bộ quần áo phục vụ cô mặc trên người sao, cho nên ghét bỏ cô khiến anh mất mặt sao?
Nước mắt trên khóe mắt vô thức rơi xuống, đối mắt với sự chỉ trích của người cô tình cuối cùng Nguyên Nguyệt Nguyệt không chờ nữa, đẩy người cản đường trước mặt ra rồi chạy đi.
Đáng ghét!
Lừa đảo!
Cô cũng không muốn tiếp tục để ý đến anh nữa!
Lần này là thật!
Sự lạnh lùng băng giá tản ra từ người Ôn Cận Thần, trong đôi mắt đen là ánh mắt muốn giết người, bước chân về phía trường càng ngày càng chậm.
⬅ Trước Tiếp ➡