39: Cầu xin chú, buông tha cho tôi.
Trong khoảng khắc này, tất cả sự tức giận của Nguyên Nguyệt Nguyệt như quả bóng xẹp khí.
Mặt cô đỏ như quả hồng, vừa rồi cô nói cái gì vậy chứ?
Chẳng lẽ cô hi vọng hôn với anh sao?
Nguyên Nguyệt Nguyệt đồ ngốc này!
Mày có thể ngu hơn được nữa không chứ!
Ánh mắt mờ ám của Ôn Cận Thần nhìn chằm chằm vào cô, đầy thâm ý nhìn đi nhìn lại cô.
Khuôn mặt anh tuấn của anh còn mang theo tia mê hoặc, tùy tiện càn rỡ đẹp trai bừng bừng, ánh mắt thâm sâu mang theo ánh sáng mê người, đẹp trai vô cùng.
Cô nghe thấy rõ âm thanh tim mình đập loạn, hoàn toàn không nằm trong khống chế của cô, cô bị ném lên cao giữa cảm xúc mạnh mẽ và trào dâng, xung quanh là vui sướng.
Không chịu nổi sự khác thường của thân thể, cô xoay người chuẩn bị chạy trốn.
Anh chóng chóng đứng dậy, nắm lấy tay cô trước khi cô mở cửa.
Hành động này suýt chút nữa lấy hết sức lực của anh, anh ngã xuống, dường như cả người nằm trên người cô.
Sao cô có thể chịu được trọng lượng cơ thể anh, cô đứng không vững, trực tiếp bị đẩy lên dán sát vào cánh cửa.
Khi cơ thể chạm vào cánh cửa phát ra âm thanh rất lớn, giống như đang làm chuyện xấu hổ gì đó mạnh mẽ.
“Không cho phép đi.” Anh bá đạo ra lệnh, “Đêm này ngủ bê cạnh tôi.”
Cô càng run rẩy hơn, anh nói thêm một câu: “Tôi không còn sức động vào em.” Ngữ khí không thân thiện.
“Chú… chú….”
“Tỉnh ngủ sẽ có sức.” Anh như đang thì thầm nói với chính mình, “Chờ tôi.”
Cô còn chưa kịp phản ứng đã bị người cao lớn này ép đi đến giường, cả người nằm trong ngực anh, tiến hay lùi đều không được, còn anh dường như đã ngủ thiếp đi.
“Chú.” Cô nghẹ giọng gọi anh, “Chú, chú tỉnh đi, chú còn sốt cao.”
“Chú…”
“Tay chú rất nặng, đè tôi đau quá.”
Thế nhưng ngay cả một chữ anh cũng không cho cô.
Chấp nhận sự thật đêm nay mình chạy không thoát, Nguyên Nguyệt Nguyệt nhô cái đầu nhỏ của mình ra nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Lặng ngắt như tờ.
Hình như ba người đàn ông đẹp trai kia đã đi.
Trên người chú chảy rất nhiều mồ hồi, cơ thể còn hơi run, cô không ngừng dùng tay giúp anh lau mồ hôi, lấy chăn che kín anh.
Cô nóng đến mức sắp cảm rồi thì nhiệt độ của người này mới dần bình thường lại.
Mệt chết cô rồi!
Không suy nghĩ được nhiều nữa, cơn buồn ngủ xuất hiện, cô mơ mơ màng màng ngủ mất…
Lúc Nguyên Nguyệt Nguyệt tỉnh lại, cô vẫn còn nằm trong ngực Ôn Cận Thần, anh tỉnh từ lâu rồi, giờ phút này anh đang để một tay bên cạnh cô, dù bận vẫn ung dung ngắm cô.
Buổi sáng vừa tỉnh dậy, bên cạnh có một người đàn ông, cô hoảng sợ đến mức trợn tròn mắt, vô thức lăn ra bên cạnh lại không biết đã đến mép giường, kêu ‘A’ một tiếng, lúc sắp rơi xuống giường đã được người đàn ông kia cứu được.
“Chú buông tôi ra.” Cô bối rối bất lực la lên.
Anh cười xấu xa, “Đã ôm nhau ngủ cả đêm, còn không quen thuộc sao?’
Nghe anh nói, Nguyên Nguyệt Nguyệt sợ đến run người.
Cô ngủ trên cùng một cái giường với một người đàn ông đến cả cái tên mình cũng không biết rõ có phải gọi là không biết xấu hổ không?
“Không phải nên sờ xem tôi còn sốt hay không à?” Ôn Cận Thần nhắc nhở.
Thần sắc hơi ngưng đọng, cuối cùng cô vẫn vươn táy về phía trán anh, nhiệt độ cơ thể đã bình thường trở lại.
“Thật thần kỳ.” Cô kinh ngạc thì thầm, “Ra mồ hôi một đêm cho nên không cần tiêm cũng khỏi?”
“Chủ yếu là ôm em ngủ rất dễ chịu.” Anh cười trêu cô, “Em có tốt hơn so với tiêm thuốc.”
Cô yếu ớt lùi lại, cho rằng lực rất nhỏ sẽ không bị anh phát hiện.
Cánh tay bên hông kia nắm chặt cô trong nháy mắt, không cho cô đạt được kế hoạch.
“Tối hôm qua còn nợ em một nụ hôn, khiến em thất vọng như vậy.” Anh nắm lấy cổ tay cô, “Bây giờ có thể thực hiện.”
Nói xong anh xoay người đặt cô dưới thân, dùng cơ thể cao lớn của mình trùm lấy cả người cô, buông thả khát vọng ham muốn cô, mục tiêu đầu tiên là bắt môi cô làm tù binh.
“Ưm… Chú… Ưm…”
Răng môi chạm vào nhau phát ra âm thanh dễ nghe, anh hôn rất có kỹ thuật, từng bước từng bước dần tiến lên.
Cảm xúc trên môi quá mãnh liệt đã cướp đi tinh thần của cô, ban đầu tưởng rằng đây chính là điểm cuối, không ngờ đây mới chỉ là bắt đầu.
Lớp vải mỏng không che được nhiệt độ đang tăng cao của hai người, cô nằm dưới thân anh, bị mê hoặc đến không còn biết chính mình.
Nhưng cô còn chút lý trí biết mình đang làm gì.
Nụ hôn nồng nhiệt dời xuống, cuối cùng cô cũng có cơ hội nói chuyện: “Không được! Chú! Không được!”
Tay anh không ngừng yêu thương cô, khẽ cắn lên thùy tai mềm mại cổ cô, nhẹ nhàng lên tiếng, “Một cô gái mặc đồ ngủ xuất hiện trước mặt một người đàn ông là có ý gì, em không hiểu sao?”
Suy nghĩ Nguyên Nguyệt Nguyệt trì trệ lúc này mới chợt hiểu mình còn chưa thay đồ.
Mà cô còn mặc đồ ngủ cùng anh ngủ cả một đêm.
Nhận thấy tín hiệu này, cả người cô đều kinh ngạc đến nổ tung.
Đây không phải cô!
Sao cô có khả năng làm loại chuyện này?”
“Thật sự khong được.” Cô bất lực nói.
Tìm không ra lý do thuyết phục anh, chỉ biết là không được.
“Nguyệt Nhị.” Sắc mặt của anh nghiêm khắc lại kìm nén, trong đôi mắt sâu lộ ra ngọn lửa nóng bỏng, “Tôi kìm nén đến hỏng, cuộc sống tình dục nửa đời sau của em sẽ bị hủy hoại.”
Trong đôi mắt to màu hổ phách lóe lên ánh nước, nắm đấm nhỏ của cô ngăn giữa ngực hai người họ, cô yếu ớt lại ngoan cố.
Anh không nỡ.
Cho dù anh biết, mình cứng rắn thêm chút nữa, cô sẽ không có cách nào khác mà nhất định phải phục tùng anh.
Nhưng đây không phải kết quả anh muốn.
Lần đầu tiên của con gái nên tốt đẹp nhất.
Thế nhưng lửa đã đến, dù sao cũng phải tìn biện pháp dập lửa.
“Không đi vào.” Anh thương lượng xin sự đồng ý của cô, “Có được hay không?”
“Không… không được…”
“Nếu đổi lại là chồng em? Hoặc là Bùi Tu Triết? Được hay không?”
“Đều không được.”
“Dù sao em cũng phải làm đến bước đó.” Anh cắn răng, giọng nói vì nhẫn nhịn mà cuồng dã khàn khàn, “Nguyệt Nhi, tôi nhịn đến khó chịu rồi.”
“Không muốn!”
“Em đã quên móng vuốt mình đã làm gì rồi sao? Bàn tay đó cũng không nhẹ đâu, em trả nợ đi.” Anh tiếp tục dỗ dành.
“Đó là vì… chú trước..” Cô lắp bắp lên tiếng, đến hô hấp cũng không trôi chảy.
“Tôi hôn em, em không cam tâm, cùng lắm là hôn lại.” Anh cười xấu xa càn rỡ hơn, hai tay vẫn không cam lòng xoa nắng trên người cô, “Giống như em đánh tôi, tôi phải đánh lại, nhưng có lòng từ bi buông tha em, cho em cách bồi thường khác.”
Hôn lại?
Anh đang trêu cô sao?
Còn cách bồi thường khác trong lời nói của anh càng làm cô sợ đến muốn khóc.
“Chú.” Cô nghẹn ngào, nâng đôi mắt mông lung nhìn anh, “Cầu xin chú, bỏ qua cho tôi đi.”
Mi tâm Ôn Cận Thần xiết chặt lại, trên khuôn mặt đẹp trai lộ ra sự kỳ lạ, sau đó tối như mực.
Tim Nguyên Nguyệt Nguyệt dâng đến cuống họng, sợ anh sẽ thật sự sẽ làm tới cùng.
Quả nhiên đàn ông là động vật đáng sợ không thể trêu chọc, mà cô đây coi như là chủ động đưa tới cửa sao?