⬅ Trước Tiếp ➡
41.1
“Chú!” Trái tim Nguyên Nguyệt Nguyệt đập loạn, hai mắt kinh ngạc chớp chớp, “Chú muốn dẫn tôi đi ăn gì thế?”
Sắc mặt của Ôn Cận Thần trầm xuống, nha đầu kia, tiếp xúc với anh nhiều, ngày càng trở nên thông minh!
Vậy mà lại nói lái sang chuyện khác?
Bầu không khí bên trong xe trong phút chốc trở nên yên tĩnh đến ngột ngạt, Nguyên Nguyệt Nguyệt liếc trộm Ôn Cận Thần mấy lần, thấy sắc mặt anh không bình thường lắm, cô đành phải cúi đầu xuống nghịch ngón tay.
Khi xe dừng lại, Nguyên Nguyệt Nguyệt mới nhận ra đây chính là nơi lần trước mình đã ăn cơm cùng Bùi Tu Triết, còn tình cờ gặp được anh trong nhà hàng.
Lần trước anh đã tuyên bố muốn mua lại chỗ này, còn muốn ghi tên cô vào danh sách đen.
Không những thế, cái bàn mà bây giờ bọn họ ngồi, chính là cái bàn cô đã ngồi vào lần trước.
Cô nhìn khắp nơi một chút, mọi người đã ngồi hết chỗ.
Đây… đúng là sự trùng hợp sao?
“Chú.” Cô đưa đầu về phía anh, “Bữa này chú trả tiền?”
Anh chỉ ném cho cô một cái liếc mắt, “Cái gì lúc nào tôi đã để cho em phải trả tiền?”
“Lần gọi món tráng miệng đó!” Đến bây giờ nghĩ lại, cô vẫn thấy mình đã bị hố một trận, “Bán đắt như thế, chỉ cần mỗi ngày thịt một khách, thì tiền bạc cả đời này để đâu cho hết chứ, buôn bán tốt vậy, người có tiền có thể đừng tiêu tiền quá mức không!”
“Sao phải dùng tiền tiết kiệm như thế?” Ôn cận thần hỏi.
“Không nên tiết kiệm à?” Nguyên Nguyệt Nguyệt hỏi ngược lại, “Tiền rất khó kiếm đấy!”
Dừng một lúc, cô lại tiếp tục nói: “Chú cũng phải chú ý chút! Có rất nhiều người hôm nay là một triệu phú, ngày mai ngoài hai bàn tay trắng ra thì chẳng có gì cả. Cho nên, trong lúc có tiền thì nên sử dụng một cách hợp lý! Chủ yếu phải cố gắng tiến thủ, không được tiêu sài hoang phí, đúng không?”
Ôn Cận Thần bị dáng vẻ của Nguyên Nguyệt Nguyệt chọc cho buồn cười.
Chỉ có điều, nghe cũng có tình có lý.
Nếu như khủng hoảng kinh tế của gia đi cô lần đó không được giải quyết, thì không chỉ đối mặt với phá sản mà thôi.
Cô thấy thật kinh hãi!
“Nghe lời em.” Ôn Cận Thân không hài lòng lắng gật đầu, “Sau khi ăn xong bữa này, tôi sẽ chi tiêu tiết kiệm.”
Gò má Nguyên Nguyệt Nguyệt ửng hồng, chẳng qua cô chỉ có ý kiến thế thôi, sao anh lại nghiêm túc như thế làm gì!
“Ăn đi.” Anh nhẹ nhàng nói, “Lần sau sẽ mời em ăn cơm, có thể sẽ không phong phú thịnh soạn như này nữa đâu.”
Cô cầm lấy đôi đũa, nhìn trên bàn đều là những món mà cô thích ăn, ngay lập tức, tập trung tình thần lao vào cuộc đại chiến mỹ thực*.
*Mỹ thực: đồ ăn ngon.
Ôn Cận Thần ăn chậm rãi, ánh mắt tập hầu như nhìn chăm chú Nguyên Nguyệt Nguyệt - khi đang chiến đầu với đồ ăn, cô giống như một tín đồ thành tín, khóe miệng khẽ nhấc lên nụ cười thỏa mãn, cả thế giới như cũng trở nên nhẹ nhàng vì cô.
“Thần?” Giọng nói của một người phụ nữ đã phá vỡ phút giây ấm áp này, “Anh cũng tới đây dùng cơm à?”
Lúc này Nguyên Nguyệt Nguyệt mới ngẩng đầu lên, trước mắt cô là một người phụ nữ thân hình vừa cao vừa thon gầy lại còn xinh đẹp.
Người phụ nữ đó có hốc mắt mê người, và lớp trang điểm tinh xảo đẹp đẽ, chiếc váy ngắn màu đỏ vừa hay khoe được thân hình nóng bỏng, đẹp không góc chết, khắp người tỏa ra phong thái chín chắn giỏi dang.
Nguyên Nguyệt Nguyệt nhìn về phía Ôn Cận Thần, lúc này anh đang nhìn cô, ánh mắt không chênh không lệch đối diện nhau, trái tim cô không tự chủ được mà đập nhanh hơn.
“Thần.” Người phụ nữ kia hơi cúi người xuống, trước ngực là đôi sóng lớn hiện lên một cách sinh động như một món quà được bày ra trước mắt Ôn Cận Thần, “Chuyện lần trước ít nhiều gì cũng được anh giúp đỡ, anh luôn lặng lẽ đối tốt với em như vậy, em cũng thấy rất ngại. Rất muốn cảm ơn anh, anh có muốn hay không?”
Nghe nói xong, tốc độ nhai của Nguyên Nguyệt Nguyệt đã chậm lại, đôi gò má trở nên nóng bừng.
Người phụ nữ trước mắt này, rõ ràng là đang câu dẫn chú nha!
Cô cẩn thận, từng chút một rời khỏi ghế.
⬅ Trước Tiếp ➡