⬅ Trước Tiếp ➡

Không hổ danh là món chính, thịt kho quả nhiên ngon xuất sắc. Nhưng ăn một miếng rồi, cô lại quay về với đĩa rau, dù ngon đến mấy giờ cô cũng không có tâm trạng, chỉ mong ăn nhanh cho xong, không khí bàn ăn làm cô mất cả hứng.
Còn chưa hết bát thì lại thêm một miếng thịt kho nữa rơi vào...
Hạ Nhuyễn "..."
Cô lạnh lùng liếc sang Bùi Cẩn.
Anh chẳng buồn nhìn cô lấy một cái. Hạ Nhuyễn không hiểu rốt cuộc anh muốn gì, rõ ràng trong nguyên tác anh đâu phải người tốt bụng như vậy.
Cho đến khi bát cô đã đầy nửa với các loại hải sản, Hạ Nhuyễn chẳng còn tí khẩu vị nào, bụng thì trướng lên, ánh mắt u oán nhìn đống đồ ăn. Cái tên nam chính khốn kiếp này chắc chắn cố ý
Các bậc trưởng bối dùng bữa xong ai nấy đều vui vẻ, không ngừng khuyên Hạ Nhuyễn ăn thêm một chút, nói cô gầy quá, gió thổi bay mất bây giờ.
Đặc biệt là ông cụ Bùi, đã lâu lắm rồi mới thấy ông cười tươi đến vậy.
Hạ Nhuyễn chỉ cười nhạt, làm khách thì không nên để thừa mứa đồ ăn là phép lịch sự.
Ăn xong còn bị ép uống một chén canh bổ. Ăn xong bữa này, cô no đến mức ngồi dựa vào ghế không muốn nhúc nhích.
Bên cạnh, Bùi Cẩn như gió trăng nhàn nhã đã đứng dậy rời bàn. Hạ Nhuyễn trò chuyện vài câu với ông cụ Bùi và Đỗ Lệ Sa, thực chất là bị hỏi rồi trả lời. Các hậu bối đã rút hết, chỉ còn lại cô và mấy vị trưởng bối.
Cô thà ngồi cùng mấy người lớn nhà họ Bùi còn hơn phải thấy mặt Bùi Cẩn hay Bùi Cự.
Dù sao cũng không thể mãi ngồi trong phòng ăn, Hạ Nhuyễn đi vệ sinh. Vừa bước ra thì thấy có người đứng tựa vào vách tối.
Cô đang nghĩ tìm lý do gì để rút lui, thì ánh mắt vô tình chạm vào bóng người kia, liền cau mày.
Không phải hắn cố tình chặn đường mình đấy chứ? Cô giả vờ như không thấy, quay người định đi về phía phòng khách.
Gương mặt phong lưu ngang ngược của Bùi Cự vẫn giữ nguyên vẻ âm u lúc nãy khi nhìn cô, bước lại gần mang đầy ý xấụ
Dù hắn không cao bằng Bùi Cẩn nhưng vẫn hơn Hạ Nhuyễn một cái đầu, cúi người nhìn cô, ánh mắt khinh thường và chán ghét chẳng hề che giấụ
Hạ Nhuyễn biết hắn muốn gây chuyện, gương mặt nhỏ không biểu cảm nhìn thẳng lại.
"Lá gan cũng lớn rồi đấy, lại dám nói Vân Thư xấu à?" Ánh mắt nửa cười nửa không của hắn như sắp nổi giận đến nơi.
Hạ Nhuyễn còn đang ngơ ngác không hiểu mình đã nói câu đó khi nào, chợt nhớ lại lời cô mắng Bùi Ân Kỳ "Ai xấu người đó tự biết ngại."
Cô cười lạnh đáp trả "Thì ra trong mắt anh, tôi còn đẹp hơn người trong lòng của anh? Không phải người đang yêu thì thấy ai cũng như Tây Thi sao? Hay là… anh không yêu sâu sắc như mình tưởng?"
Nụ cười bên môi Bùi Cự vụt tắt. Hắn nhìn cô một lúc rồi nói "Mấy hôm không gặp, mồm mép cũng bén nhọn hẳn ra. Mà sao trận mưa hôm đó không khiến cô ốm chết luôn đi?"
"Chuyện khác tôi không dám nói, nhưng chắc chắn tôi chết sau anh." Hạ Nhuyễn nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút sợ hãi. Việc nguyên chủ muốn lấy lòng người thân nam chính không có nghĩa cô cũng phải làm vậy. Dăm ba câu gọi là "lễ đáp lễ", Bùi Cự dù có hung dữ đến mấy cũng đâu thể ra tay với cô được.
Sắc mặt Bùi Cự lập tức sa sầm lại "Cô nghĩ tôi không dám động đến cô à?"


⬅ Trước Tiếp ➡