"Các người mau mở cửa phòng hắn ra đi." Cô chẳng mong họ giúp mình dìu người nữa, chỉ là không biết phòng Bùi Cẩn nằm đâụ
Tiểu Phương phản ứng nhanh nhất "bịch bịch bịch" chạy lên lầu mở cánh cửa ngay cạnh phòng Hạ Nhuyễn, thì ra là có điện thoại từ nhà từ đường gọi tới dặn ai cũng không được giúp cô.
Phòng... ngay cạnh phòng mình? Hạ Nhuyễn cố nén ham muốn đổi phòng.
Giờ còn phải dìu anh lên cầu thang… May mà anh vẫn bước được, dù chậm.
Cô gồng gánh cả một người đàn ông, vai bị anh tì lên chắc đỏ hết rồi. Cắn răng, hít thở vài hơi, cuối cùng cũng lên được lầu hai. Chưa kịp thở phào...
Cơ thể Bùi Cẩn nghiêng xuống, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô mềm cả chân.
Suýt nữa cô đã ném anh xuống cầu thang Nhưng vẫn cố nhịn.
Tiểu Phương muốn giúp nhưng bị người hầu bên cạnh ngăn lại "Cô không muốn làm nữa à? Nếu cô làm hỏng việc này, ông cụ và Hạ tiểu thư đều không tha cho cô đâụ"
"Nhưng… nhưng Hạ tiểu thư trông có vẻ không muốn gần thiếu gia."
"Cô còn nhỏ chưa hiểu, Hạ tiểu thư ngại đấy, chỉ là xấu hổ thôi."
Tiểu Phương lưỡng lự, lẩm bẩm "Thì ra là vậy…"
Hạ Nhuyễn đỡ Bùi Cẩn vào phòng, định đỡ anh lên giường nhưng đối phương quá nặng, kéo luôn cả cô ngã xuống nệm mềm.
"Ưm ưm…" Mặt úp xuống chăn, nửa người cô bị anh đè lên, suýt nghẹt thở mới thoát ra được.
Còn anh thì nằm ngay ngắn như thể không có chuyện gì, cô chỉ muốn đá anh vài cái. Thấy anh tự mình đá giày ra, cô cũng chẳng còn gì phải lo, định quay đi.
"Cạch " Cửa phòng bị người từ ngoài khép lại, cô chưa kịp phản ứng thì cửa đã đóng sầm, còn nghe tiếng khóa xoay…
Cô lao nhanh tới vặn chốt cửa, bị khóa trái rồi
"Mở cửa Mấy người đang làm gì vậy?" Giọng cô giận dữ, cao vút, sắc mặt lạnh như băng.
Người hầu bên ngoài rụt cổ, nhẹ giọng giải thích "Hạ tiểu thư, đây là ý ông cụ, sáng mai mới mở cửa ạ."
Hạ Nhuyễn căng hết cả dây thần kinh, gần như nghiến răng nghiến lợi nói "Mở cửa, tôi còn chưa tắm, đồ dùng cá nhân và đồ ngủ vẫn còn ở phòng tôi."
"Hạ tiểu thư, đồ ngủ và đồ dùng đã được chuẩn bị sẵn trong tủ và nhà vệ sinh rồi ạ."
Hạ Nhuyễn "…"
"Mở cửa " Cô đập cửa liên hồi, chẳng thèm để ý đến Bùi Cẩn đang nằm trên giường, chỉ muốn đánh thức anh dậy.
Người hầu không đáp lại nữa, để mặc cô đập cửa. Trong lòng họ vẫn thấy khó hiểu nan được ngủ chung với thiếu gia, lẽ ra phải vui chứ sao lại nổi giận như thế?
Gõ cửa một lúc, Hạ Nhuyễn biết chắc rằng cánh cửa này hôm nay không mở nổi rồi. Không ngờ ông cụ Bùi lại "chơi tới bến" như vậy, đúng là tiễn Phật thì tiễn tới Tây Thiên luôn.
Cô có thể tưởng tượng được cảnh sáng mai nam chính tỉnh dậy nhìn thấy cô, kiểu gì cũng sẽ nghĩ cô lại có ý đồ gì với anh. Cô đã cực khổ dìu anh về đây, kết quả còn bị hiểu lầm. Mà quan trọng là, cô hoàn toàn không có chút hứng thú nào với anh cả.
Hạ Nhuyễn định tìm cái ghế sofa ngồi nghỉ một lát. Sau một hồi vất vả, cái cơ thể vốn yếu ớt của cô càng lúc càng mệt rũ. Cô nhìn quanh phòng nan không thấy cái sofa nào hết
Cô đứng đơ ra vài giây, không có sofa thì cô ngủ ở đâu? Hạ Nhuyễn nghĩ, thôi thì ngủ tạm dưới sàn một đêm cũng được.
Cô lục tung tủ quần áo, tìm khắp phòng cũng không thấy cái chăn nào khác...