Anh ta có dáng người cao ráo, toát lên khí chất cô độc và lạnh lùng, rất hợp với chiếc đồng hồ bạc đang lộ ra ở cổ tay áo, lạnh lẽo và xa cách.
Nhận thấy ánh mắt người đàn ông nhìn chằm chằm mình, Tô Dương không dám quay đầu, nhưng lại nhìn thấy Tô Thiến đối diện cô đang tràn đầy tức giận.
"Ba, ba có bị gì không vậy, hôm nay là ngày gì mà ba lại để chị ta đến đây, thật xui xẻo " Tô Thiến nghiêng người về phía Tô Tuyền Thịnh, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Tô Tuyền Thịnh liếc nhìn Tô Thiến, ra hiệu cô không được nói nhiềụ
Tô Thiến nhanh chóng ngồi thẳng người, nở một nụ cười ngọt ngào với người đàn ông lạ mặt.
"À, em nói đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, tôm hùm đó không phải là tôm hùm Úc, thật chẳng ra sao cả, em nghĩ rằng..."
Giọng nói ỏng ẹo của Tô Thiến lại vang lên, nhưng Tô Dương cảm thấy đứng ngồi không yên, cô bật sáng màn hình điện thoại.
Cô thật sự không còn thời gian, hai buổi phỏng vấn đều được hẹn giờ cẩn thận, nếu ở đây quá lâu, cô chắc chắn sẽ lỡ buổi phỏng vấn đầu tiên.
Tô Dương lòng nóng như lửa đốt, định mở miệng cắt ngang lời lảm nhảm của Tô Thiến thì một giọng nói lạnh lùng đã vang lên trước.
"Tô tiểu thư, tôi mong cô hiểu rõ, tôi đang tìm một đối tượng kết hôn, không phải muốn nuôi một tiểu thư đỏng đảnh. Nếu cô không muốn kết hôn với tôi thì có thể không kết hôn, dù sao theo di chúc của ông nội, chỉ cần đối tượng kết hôn của tôi là người nhà họ Tô là được rồi."
Ba người họ Tô có mặt ở đây đều không ngờ rằng Từ Lập Trạch lại nói ra một câu như vậy, khiến tất cả đều sững sờ.
Lúc này, Tô Dương mới lần đầu tiên nhìn thẳng vào người đàn ông trước mắt, một người toàn thân toát lên vẻ "quý phái".
Người đàn ông này sở hữu một khuôn mặt rất ưa nhìn, những đường nét sắc sảo và anh tuấn trên gương mặt anh hoàn toàn thể hiện rõ nghĩa của bốn chữ "phong lưu phóng khoáng." Không chỉ nổi bật trong đám đông, mà ngay cả khi đặt giữa một rừng sao nam đẹp trai, anh vẫn sẽ là người nổi bật nhất.
Đúng lúc đó, ánh mắt của Từ Lập Trạch cũng lướt qua Tô Dương, cái lạnh lẽo như băng tuyết chạm vào da thịt khiến cô cảm thấy như ngồi trên đống lửa.
"Tô tiểu thư, mạo muội hỏi một chút, cô đã kết hôn chưa?"
Giọng nói lạnh lùng lại vang lên, cả hai cô gái họ Tô đều đồng thời sửng sờ.
Vài giây sau, Tô Dương mới nhận ra Từ Lập Trạch đang hỏi mình.
Cô theo phản xạ lắc đầụ
"Vậy cô có bạn trai chưa?" Từ Lập Trạch tiếp tục hỏi.
Tô Dương nhíu mày, đôi mắt sáng trong như quả hạnh lóe lên một tia cảnh giác, hỏi "Anh muốn làm gì?"
Từ Lập Trạch mỉm cười lịch sự, trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh chứa đầy ẩn ý, "Nếu đã là người nhà họ Tô, thì tôi cưới vị Tô tiểu thư... Tô Dương này cũng được."
Tô Dương trợn tròn mắt, phản ứng đầu tiên là nghĩ người đàn ông này đang đùa cợt với cô.
Nhưng chưa kịp mở miệng từ chối thì Tô Thiến đã không thể kiềm chế mà đứng bật dậy.
"Từ Lập Trạch, nếu những đề xuất vừa rồi của em anh không chấp nhận thì chúng ta có thể thảo luận thêm " Giọng nói của Tô Thiến có chút run rẩy nhưng trên gương mặt vẫn cố gắng giữ lại nụ cười ngọt ngào.