⬅ Trước Tiếp ➡

Chương trình phát thanh tâm sự buổi đêm, những bản tình ca thất tình làm người ta tan nát cõi lòng chậm rãi vang lên.
“Bóng lưng anh quay đi, làm mờ đi tầm mắt em.” “Những khoảnh khắc ngọt ngào ấy, giờ đây tan thành mảnh vụn.” “Em đứng lại ở nơi này, mà chẳng thể nào níu giữ được ngày xưa.” ...
Tài xế nhận ra mình đã “lợn lành chữa thành lợn què”, đành ngượng nghịu vội tắt radio.
Âm nhạc có thể tắt, nhưng cảm xúc vỡ òa thì không thể kìm lại được nữa.
Vành mắt Ôn Nhiễm đỏ hoe, cảm giác chua xót ở sống mũi dồn dập kéo tới, nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt nhưng cô lại cố gắng nén lại.
Cô không được khóc.
Tài xế đang ở ngay bên cạnh, cô không muốn xấu xí, không muốn mất mặt.
Ôn Nhiễm định lướt tin tức để phân tán sự chú ý, nhưng khi cầm điện thoại lên, một tấm danh thiếp theo đó mà rơi ra.
Đó là danh thiếp của luật sư ly hôn mà Lâm Mộc Thần đã đưa cho cô.
Đôi mắt nhòe lệ của cô nhìn chằm chằm vào dãy số trên đó.
Hồi lâu sau, cô mở WeChat, nhập số điện thoại của luật sư và nhấn nút “Thêm bạn bè”.
Khi luật sư chấp nhận lời mời kết bạn, Ôn Nhiễm đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô nhìn chằm chằm vào điện thoại một lúc lâụ Cuối cùng, cô vẫn đặt điện thoại xuống, đi vào phòng tắm rửa mặt đánh răng.
Buổi chiều, cô nhận được điện thoại của Lâm Mộc Thần.
“Bảo bối ơi, cậu đã thêm WeChat luật sư rồi à?” Tay Ôn Nhiễm đang di chuột khựng lại, cô thiếu tự tin “ừ” một tiếng.
“Rồi sao nữa?” Lâm Mộc Thần hỏi.
“...” Ôn Nhiễm lái sang chuyện khác “Lần trước cậu nói thích chương trình pháo hoa du thuyền đó, tớ đã giành được vé rồi.
Tối mai cùng đi nhé?” Lâm Mộc Thần quả nhiên là người có đầu óc một đường thẳng “Ôi giời ơi, tớ đi nè Em họ tớ, một trạch nam thâm niên còn không giành được, tốc độ tay cậu đỉnh thật ” Thực ra Ôn Nhiễm chưa giành được.
Vừa cúp điện thoại, cô lập tức lấy điện thoại ra “quẹt” vé, tay cô sắp chuột rút đến nơi.
Ông trời không phụ lòng người, cô cướp được hai vé trả lại, đúng là “vớ bẫm”.
Chương trình pháo hoa du thuyền xa hoa này rất nổi, vé lại khó mua.
Vì vậy, cho dù Ôn Nhiễm giành được vé ở boong tàu tầng một thì Lâm Mộc Thần cũng không có gì để phàn nàn.
Chỉ là...
“Đt mẹ, lạnh quá đi.” Lâm Mộc Thần vì muốn chụp ảnh đẹp nên cố tình mặc chiếc áo khoác lông cừu đắt nhất và thích nhất của mình, kết quả là cô ấy lạnh run cầm cập, nước mũi chảy ròng theo gió.
Ôn Nhiễm đã lường trước được, cô đã trang bị đầy đủ từ mũ, khăn quàng cổ đến găng tay, ấm áp từ đầu đến chân, không hề thấy lạnh, chỉ có điều gió lạnh thổi vào mắt hơi cay và xót.
Pháo hoa còn chưa bắt đầu, một tràng reo hò náo nhiệt từ trên đầu truyền xuống.
Lâm Mộc Thần ngước nhìn lên.
Tiếng động phát ra từ tầng hai của du thuyền, có thể mơ hồ thấy một chút cửa sổ kính sát đất và ánh đèn xa hoa lộ ra.
Không cần nghĩ cũng biết những người trên đó đang sướng như thế nào, rượu ấm nhạc hay.
Khác hẳn họ, những người đang ở boong tàu tầng một khổ sở hứng gió lạnh.
“Này...” Lâm Mộc Thần kéo một người phục vụ đi ngang qua, chỉ lên trên “Đặt chỗ ở tầng hai kiểu gì thế, sao không thấy bán vé?” Người phục vụ “Tầng hai là phòng VIP đặc biệt, không bán vé ra ngoài.” “Quỷ tha ma


⬅ Trước Tiếp ➡