Chương 23
ăn chung.
Kết quả chờ lâu quá ngài không về, bà chủ không muốn đợi nữa nên mới đi.” “Cô ấy tự tay làm cơm cho tôi?” Điểm chú ý của Chu Duật Hoành có vẻ hơi lệch.
Ôn Nhiễm chỉ hỏi tối nay anh có xã giao không, chứ không hề nói là em ở nhà làm cơm chờ anh.
Dì giúp việc nghẹn lời, muốn nói “Ông chủ, ngài có thể chuyển sự chú ý sang chỗ khác một chút được không”, nhưng chưa kịp nói đã nghe Chu Duật Hoành hỏi “Đồ ăn cô ấy làm đâu?” “Bà chủ đóng gói mang đi rồi.” “Tất cả?” “Vâng.” “Cô ấy ăn hết một mình sao?” Giọng dì giúp việc to lên “Bà chủ nói không nên lãng phí, đóng gói cho mèo hoang, chó hoang bên ngoài ăn.” Chu Duật Hoành “...” Ôn Nhiễm, em có ấu trĩ không đấy?
Em về làm cho anh một phần đi, anh không giận đâụ Ôn Nhiễm nhìn thấy tin nhắn khi cô vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Cô liếc nhìn, sau đó tắt điện thoại ném lên giường, tiếp tục sắp xếp hành lý.
Bên ngoài Cơ sở Nghiên cứu Khoa học.
Chu Duật Hoành nhìn chằm chằm vào điện thoại, không có tin nhắn hồi âm.
Anh khởi động xe, nhưng lại bị bảo vệ chặn lại ở cổng.
Cửa sổ xe hạ xuống, đó là người bảo vệ quen biết Chu Duật Hoành.
“Tôi tìm Ôn Nhiễm.” Cơ sở nghiên cứu khoa học kiểm soát người ra vào rất nghiêm ngặt.
Ôn Nhiễm đã từng đưa Chu Duật Hoành đi đăng ký và sao chép nhận diện khuôn mặt, nhưng bây giờ...
“Xin lỗi anh Chu, chúng tôi nhận được thông báo, ngài không được phép vào cơ sở.” Chu Duật Hoành cau mày “Tôi là chồng của Ôn Nhiễm, có nhầm lẫn gì không?” Đương nhiên là không nhầm.
Ôn Nhiễm đã cố ý đến bộ phận an ninh dặn dò, đích thân giám sát việc xóa nhận diện khuôn mặt của anh, không sai một chút nào.
Bảo vệ nghĩ chắc là hai vợ chồng cãi nhau, nhưng quy định là quy định “Anh vẫn nên gọi điện thoại hỏi lại cô ấy đi.” Nếu gọi điện thoại mà liên lạc được, anh đã chẳng cần lái xe đến đây.
Sắc mặt Chu Duật Hoành khó coi “Anh kiểm tra lại lần nữa đi, chắc chắn là nhầm rồi.
Hôm qua tôi còn vào mà.” Chu Duật Hoành có một loại khí chất áp bức người khác.
Người bảo vệ không dám nói lời quá nặng, chỉ có thể khuyên nhủ “Dù tôi có cho anh vào thì chỗ nhận diện khuôn mặt bên trong anh cũng không thể vào được.
Chỗ đó có cảnh vệ đứng gác.” Cơ sở nghiên cứu khoa học Kinh Công có rất nhiều dự án hợp tác với quốc gia, đương nhiên cảnh giới nghiêm ngặt.
Dù Chu Duật Hoành có gan lớn đến mấy cũng không dám xông vào cơ sở nghiên cứụ Cảnh vệ có súng, một phát đạn là có thể đưa người ta thẳng lên Tây Thiên.
Anh chỉ có thể quay đầu xe, đỗ xe bên ngoài cơ sở nghiên cứu tiếp tục chờ đợi.
Chờ đến mười một giờ đêm, anh vẫn không liên lạc được với cô.
Chu Duật Hoành đang bực bội thì bà Ninh Nhân gọi điện đến.
Chắc là bà ấy không ngủ được, đột nhiên nhớ đến chuyện ngày hôm qua.
“Duật Hoành, vợ con đúng là bị con chiều đến vô pháp vô thiên rồi.
Giờ trong mắt nó chẳng có người mẹ chồng này nữa.
Hôm qua mẹ nói một câu, nó cãi mười câu, suýt nữa làm mẹ tức chết.” Chu Duật Hoành nhìn vào cơ sở được canh gác nghiêm ngặt, lấy một điếu thuốc châm lửa, nhả ra làn khói buồn bã “Có gì mà tức giận.
Đến ông chồng này mà cô ấy còn chẳng thèm để vào mắt đây này.” Bà Ninh Nhân “...” Hai ngày này Ôn Nhiễm không rời