⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc trước Thang Tư Mẫn chia tay với anh, mẹ anh bị bệnh nặng nằm viện, buộc anh chấp nhận cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối.
Người được chọn rất nhiều, nhưng Tư Thừa Nam đều không hài lòng, gặp mặt hai lần, hảo cảm của đối phương với anh quá rõ ràng, Tư Thừa Nam bị bắt chấp nhận sự sắp xếp của gia đình, nhưng anh không chấp nhận sống đến già với người anh không yêu.
Tào Giai Giai chủ động tìm anh, vừa đến liền thả xuống một hiệp nghị, nói thật anh đối với lần hợp tác này cảm thấy rất hứng thú, nhưng anh có nghi ngờ.
“Tôi không quá giống anh, nhà tôi có anh trai kế thừa gia nghiệp, cũng không cần tôi phải liên hôn thương nghiệp, nhưng ba mẹ vẫn cảm thấy tôi là bông hoa trong nhà kính, chuyện hôn nhân nhất định sẽ không buông tay. Chẳng may có một ngày tôi cũng gặp được một người yêu có gia thế kém, vậy không phải sẽ thảm hại giống như anh sao. Không bằng chúng ta hợp tác. Anh xem, hôn nhân của chúng ta đều không thể thành công, trong nhà sẽ còn bức bách tôi với anh, sau đó lại tìm một nhà gọi là môn đăng hộ đối.”
Giờ đây Tư Thừa Nam nhớ tới vẫn cảm thấy bản thân bị thuyết phục quá dễ dàng đi, lấy tuổi tác cùng kinh nghiệm của anh muốn nhìn thấu một cô gái anh tự nhận là không khó.
Nhưng có lẽ anh đã sai rồi.
Sau khi hai người thân mật liền không như trước nưa, Tào Giai Giai lại làm bữa sáng cho anh, trước khi ra cửa đeo cà vạt cho anh, còn muốn anh đưa mình đi làm.
“Em cảm thấy thân thể chúng ta rất đồng điệu, sớm biết rằng vẫn phải ngủ, liền không cần lãng phí hơn một năm này”, khi gần đến công ty cô, Tào Giai Giai thở dài nói.
Tư Thừa Nam nhíu mày nhìn về phía cô, rất nghi hoặc.
Tào Giai Giai cười rất đẹp, tiến lại gần hôn lên cằm anh, ngọt ngào nói, “Em đã uống thuốc rồi, sẽ không mang thai đâu, lần sau vẫn có thể bắn vào trong”.
Tào Giai Giai đi rồi, xe của Tư Thừa Nam chạy ngang qua trước quảng trường, nhìn thấy biển quảng cáo rất lớn, anh nghĩ đến bản thân còn chưa từng tặng quà cho Tào Giai Giai, cô đều tự mình mua.
Ngày lãnh chứng đó cô liền chủ động hỏi xin mình thẻ: “Em không thiếu tiền, nhưng có một số việc phải cần tiền của ông xã chi trả, anh đưa cho em một cái thẻ, tự em sẽ lo liệu”.
Sau đó, vào ngày Lễ Tình Nhân, sinh nhật, ngày kỷ niệm, bao gồm ngày hội lớn nhỏ, Tào Giai Giai đều quẹt thẻ của anh mua quà tặng cho mình, sau đó ở trước mặt trưởng bối hai bên khoe ra.
Thật là cô gái nhỏ thông minh, Tư Thừa Nam bắt đầu áy náy, anh chưa từng làm gì cho Tào Giai Giai cả.
Buổi tối khi về nhà Tào Giai Giai nhận được món quà đầu tiên của mình, một chiếc nhẫn kim cương xinh đẹp, nhẫn cưới của bọn họ là Tào Giai Giai tự mình mua.
Tào Giai Giai rất cao hứng, tự mình mang lên rồi hôn môi anh.
Tư Thừa Nam hôn đến nghiện, còn muốn tiếp tục thâm nhập, Tào Giai Giai lôi kéo tay anh sờ đến giữa chân, đáng thương vô cùng nói, “Còn đau a”.
Lúc này Tư Thừa Nam tự mình bôi thuốc cho cô.
“Anh ôn nhu một chút nha, luôn lộng đau em”, cô nói.
“Em ngoan một chút, anh liền nhẹ nhàng”, anh nói.
Tào Giai Giai cười đến mắt đều cong lên, hỏi anh như thế nào tính là ngoan.
Tư Thừa Nam không nói lên lời, anh không thích ngoan, cho nên mới thích Thang Tư Mẫn, nhưng Tào Giai Giai nghịch ngợm không giống vậy, cô ở trên giường trần trụi kɧıêυ ҡɧí©ɧ hướng anh tuyên bố, trước anh cô từng trải qua tìиɧ ɖu͙© cuồng nhiệt rồi.
Tư Thừa Nam không thích, anh mơ thấy cô gái nhỏ khóc nhè kia, bị người khác dắt đi rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡