⬅ Trước Tiếp ➡
“Vợ? Cô đúng là người vợ tốt của tôi, nói ngay, rốt cuộc đứa con hoang này là của ai? Để xem ông đây có giết thằng đấy không.”
Lời của Lưu Chính Khải khiến sắc mặt bác sĩ lập tức thay đổi, hiển nhiên là không nghĩ tới chuyện này, giờ thì khuyên không được, không khuyên cũng không được.
Tần Minh Nguyệt không nói gì khiến Lưu Chính Khải càng thêm tức giận, lại ra tay đánh đập Tần Minh Nguyệt, cô cũng không buồn hé răng, chỉ yên lặng chịu đựng, nước mắt lại như chuỗi ngọc đứt mà rơi liên tục.
“Khóc? Cô còn mặt mũi mà khóc hả? Đồ đê tiện, tôi nói cho cô biết, tôi không để yên chuyện này đâụ Dám ngɵạı tình sau lưng ông, ngày mai ông sẽ ly hôn với cô, cô cút ngay khỏi nhà tôi, nhà họ Lưu tôi tuyệt đối không cần loại đàn bà đê tiện như cô.”
Lưu Chính Khải vừa nói xong, Tần Minh Nguyệt kinh ngạc nhìn anh ta, vẻ mặt không dám tin, hiển nhiên là không ngờ Lưu Chính Khải lại muốn ly hôn với cô.
Lưu Chính Khải không chờ Tần Minh Nguyệt nói gì đã quay người bỏ đi, Tần Minh Nguyệt thấy vậy, hai mắt tối sầm lại, ngất luôn.
Bác sĩ trong phòng bệnh lại cuống cuồng lên.
Bầu không khí trong xe rất nặng nề, ngón tay thon dài, trắng nõn của An Tư Húc đang cầm một tập tài liệu, lông mày cau chặt lại, nhìn qua một dòng trên giấy, nếu trong vòng nửa năm không có con thì không thể tiếp tục là người thừa kế, tiếp nhận công ty gia tộc, sắc mặt tối lại.
Mấy người kia đúng là biết cách gây phiền toái cho anh, trong vòng nửa năm, đây rõ ràng là làm khó, đừng nói đến chuyện anh sẽ không tìm bừa một người phụ nữ sinh con cho mình, cho dù bây giờ anh tìm ngay một người thì cũng không thể sinh con trong nửa năm được, rõ rành rành là làm khó anh, xem ra mấy người chú bác của anh đã sốt ruột lắm rồi.
Nhưng lí do khó khăn kiểu này lại là có hiệu quả trực tiếp nhất.
Ngón tay thon dài lại gõ gõ chân mình, Tư An Húc trầm tư, không thèm liếc mắt nhìn rất nhiều người và cảnh đang lướt qua ngoài cửa sổ xe.
Lộ Minh Triệt ngồi ở ghế lái, nhìn qua kính chiếu hậu thấy An Tư Húc đang cau mày, mở miệng, muốn nói lại thôi.
Là thư ký của An Tư Húc, đương nhiên Lộ Minh Triệt biết rõ An Tư Húc đang buồn phiền chuyện gì.
Trong mắt Lộ Minh Triệt, từ ngày Tư An Húc tiếp nhận tập đoàn Tư An đã phát triển hơn xa tập đoàn lúc trong tay ba Tư An Húc vài cấp bậc, số liệu tăng trưởng mỗi năm luôn khiến người ta tấm tắc, tiền hoa hồng mà mấy cổ đông được chia hằng năm nhiều hơn năm trước không ít.
Nhưng như vậy vẫn không thỏa mãn được lòng tham của mấy người cổ đông kia, lại còn nghĩ đủ mọi cách để đoạt quyền, muốn tổng giám đốc nhà anh phải dâng cái ghế này nhường ra.
Thật ra, Lộ Minh Triệt cũng thấy rõ, nếu để cho mấy người bảo thủ kia tiếp nhận tập đoàn Tư An thì chắc chắn sẽ không thể kinh doanh tốt như Tư An Húc.
Tuy Tư An Húc đang trầm tư suy nghĩ, nhưng vẫn nhìn thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của Lộ Minh Triệt.
Tư An Húc để tập tài liệu sang một bên, thân thể thon dài ngả ra sau, hai mắt nhắm hờ, che dấu cảm xúc phức tạp bên trong.
“Muốn nói gì thì nói đi.”
Người phía sau đột nhiên lên tiếng khiến Lộ Minh Triệt giật mình, nhưng nhanh chóng khôi phục lại.

⬅ Trước Tiếp ➡