Ánh mắt lạnh nhạt của Hàn Kinh Niên lúc nhìn thấy phía sau lưng cô sửng sốt trong nháy mắt.
Hạ Vãn An biết là mình chậm mất rồi, cả người cứng ngắc, đứng ngẩn ngơ tại chỗ.
Anh… đã thấy vết thương lớn ứ máu sau lưng cô rồi phải không?
Đầu ngón tay của Hạ Vãn An không nhịn được siết chặt lấy cổ áo của bộ lễ phục.
Hàn Kinh Niên không chớp mắt nhìn chằm chằm vào lưng của Hạ Vãn An một lúc rất lâu mới khôi phục lại được tinh thần.
Phía sau lưng cô gần như là vết máu ứ đọng, nhiều chỗ có vết bầm màu tím thẫm… Lúc nãy té xuống sàn nhà chắc hẳn là bị đụng vào nên có thêm một chỗ bị chảy máu…
Hàn Kinh Niên không chớp mắt nhìn chằm chằm vào lưng của Hạ Vãn An một lúc rất lâu mới khôi phục lại được tinh thần.
Ngoài chỗ bị chảy máu kia ra thì những vết thương khác đều là vết cũ… nhưng mà vết máu ứ còn chưa tản đi, hẳn là cũng chưa lâu, có thể là gần đây… Đầu tuần nayanh về nhà, lúc đó cô ấy còn chưa bị thương nên chắc chắn là đã xảy ra trong mấy ngày hôm nay?
Bị thương nặng như thế chắc chắn phải đến bệnh viện? Nhưng mà anh… Lại hoàn toàn chẳng biết chuyện gì đang xảy ra?
Hạ Vãn An phản ứng lại trước so với Hàn Kinh Niên, cô nhẹ nhàng tiến lên trước một bước, tay ké váy lên che lại vết thương chằng chịt ở sau lưng.
Mà động tác của cô đã làm Hàn Kinh Niên tỉnh lại.
Anh nhìn cô một lúc lâu rồi mới giật giật khóe môi: “Vết thương sau lưng cô sao mà có?”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người két hôn đến giờ anh hỏi đến một việc có liên quan đến cô…
Hạ Vãn An hơi kinh ngạc, có hơi không tưởng tượng nổi, ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn Hàn Kinh Niên sau đó lại nhàn nhạt cười cười, tựa như là vết thương đó không phải ở trên người mình, vừa cười như không có chuyện gì kéo khóa lại vừa nói bâng quơ: “Chỉ là do không để ý, bất cẩn bị va phải thôi.”
Dừng một chút Hạ Vãn An lại bổ sung thêm một câu: “Giờ cũng đã sắp lành rồi.”
Hàn Kinh Niên không nói gì mà chỉ nhìn cô.
Hạ Vãn An không hiểu được ánh mắt của anh là như thế nào, cảm giác rất hoảng hốt khi bị anh nhìn như thế, nhìn qua bốn phía sau đó lại nói: “Cái đó, dưới kia còn rất nhiều việc đang chờ anh, anh đi làm việc của mình đi.. Em, em…”
Cô muốn tự cởi hay để tôi giúp? (2)
Trong chốc lát Hạ Vãn An không biết nên nói tiếp như thế nào, ấp úng “em” mấy tiếng rồi ngừng hẳn.
Bầu không khí trong phòng trở nên rất gượng gạo.
Hạ Vãn An nhìn Hàn Kinh Niên đang đứng trước mặt mình, từ nãy đến giờ cũng có vẻ như không có ý định đi khỏi đây nên vì muốn làm dịu đi cục diện giằng co này lại bắt đầu vắt óc nghĩ ngợi.
Ở dưới lầu cũng không cần đến cô, nếu anh ấy không đi, vậy cô kiếm cớ để về nhà có được không nhỉ?
Hạ Vãn An nghĩ xong, mở miệng, “Em…”
Cô còn chưa nói xong, Hàn Kinh Niên đã bất ngờ quay đầu lại đối diện với cánh của nói một câu: “Vào đi!”
Cửa mở, trợ lý Trương với hai con mắt sáng lóe cả lên, không thể chờ nổi dịp ăn dưa thò đầu vào: “Hàn tổng, xin hỏi có chuyện gì không ạ?”
“Gọi Tạ Lâm vào đây.”
“Được ạ.” Trợ lý Trương cũng chẳng thèm mang đầu ra ngoài mà vươn thằng tay túm lấy Tạ Lâm sau đó đẩy cửa ra xông thằng vào phòng: “Hàn tổng, bác sĩ Tạ đây ạ, xin hỏi ngài có dặn dò gì ạ?”
Đi theo hai người họ cùng vào là em họ của Hàn Kinh Niên.
Tạ Lâm sau khi đứng vững thì thốt lên: “Hàn tổng.”
Vẻ mặt của Hàn Kinh Niên không hề thay đổi, sau khi nhìn thấy Tạ Lâm chỉ quăng ra bốn chữ: “Sau lưng, chữa khỏi.”
Giọng nói ép buộc, mang theo khí thế không để cho người khác từ chối, vốn là phong cách điển hình của Hàn Kinh Niên.
Trợ lý Trương thấy trong phòng không chuyện gì của mình thì lục từ trong túi ra một nắm hạt dưa, bừng bừng phấn khởi chuẩn bị cắn ăn.
Ăn được hai hạt, cậu ta thấy tiểu thư út đang đứng nhin mình thì cực kỳ hào phóng chia cho cô ấy một nửa, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư út, cô muốn ăn không?”
Em họ của Hàn Kinh Niên nhẹ gật đầu, nhận lấy nắm hạt, đứng trong góc với trợ lý Trương vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch hay.
Tạ Lâm đến trước mặt Hạ Vãn An: “Phu nhân, xin cô kéo khóa váy xuống, cởi ra một chút để tôi kiểm tra sau lưng.”
Thật ra thì nếu chỉ kéo khóa thôi chỉ cần che phần áo đằng trước không rơi xuống thôi thì cô sẽ không bị lộ hàng nên Hạ Vãn An cũng không thấy yêu cầu này của Tạ Lâm là quá đáng. Trước chưa nói đến cô có đồng ý để Tạ Lâm khám cho mình hay không, chỉ là lúc cô còn chưa kịp nghĩ gì thì Hàn Kinh Niên đứng một bên lại bất ngờ mở miệng giọng nói cứng rắn: “Không được.”
Trợ lý Trương nghe vậy thì phấn khích đến nỗi suýt nhảy dựng lên, vừa vào đã cho một quả dưa bự thế này rồi!
Tạ Lâm buồn bực nhìn Hàn Kinh Niên, “Không được cái gì?”
Giọng của Hàn Kinh Niên vẫn lạnh lẽo như băng đá: “Cái gì cũng không được.”
Lúc này tạ Lâm mới hiểu được ý của Hàn Kinh Niên, không cho vợ mình kéo khóa, không cho kéo áo xuống, không cho anh nhìn đằng sau lưng… Đã không cho làm gì cả thì tìm tôi làm cọng lông gì!
“Hàn tổng, tôi chỉ muốn kiểm tra vết thương ở sau lưng cho phu nhân, nếu anh không để cô ấy cởi áo ra thì tôi cũng không có cách nào kiểm tra được…”
“Đó là vấn đề của anh, anh tự nghĩ biện pháp giải quyết chuyện này đi, tóm lại tôi nói không được phép là không được phép!”
Nói dễ nghe là bá đạo, nói khó nghe là già mồm không nói lý… Tạ Lâm bất đắc dĩ nhìn trợ lý Trương đang đứng bên cạnh mình.
Lần nào cũng như vậy, ăn dưa cũng không thể ăn cho ngon lành, lại còn phải đứng ra thu dọn cục điện rối rắm… Trợ lý Trương mệt tâm cắn nốt hạt dưa còn lại sau đó mỉm cười mở miệng dùng giọng điệu bàn bạc: “Nếu không thì vậy đi bác sĩ Tạ, ngài tìm một nữ bác sĩ có chuyên môn tốt nhất của mình đến kiểm tra cho phu nhân, Hàn tổng, ngài thấy như thế được chưa ạ?”