⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà...
Hạ Vãn An vui mừng được một lát thì trở nên ảm đạm.
Anh đồng ý cưới cô... Nhưng mà anh còn nói lời khác...
Anh nói, tôi không muốn xuất hiện đồng thời với cô quá nhiều lần, cho nên hôn nhân sẽ như cô nói, chỉ là giao dịch, chỉ tồn tại trên danh nghĩa mà thôi.
Anh còn nói, hy vọng là cô sẽ nói được làm được, đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, cũng không cần gây thêm phiền phức cho anh, nếu như có thể, đừng để người không quan trọng biết được quan hệ của anh và cô.
...
Hai năm sau.
Hôm nay Hạ Vãn An làm thêm giờ, về đến nhà thì đã là mười giờ tối, đẩy cửa, chào đón cô lại là một căn phòng tối đen và yên tĩnh.
Nói không khoa trương, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, có ba trăm sáu mươi ngày, cô về nhà đều nhìn thấy cảnh tượng thế này, nhưng mà mỗi làn đối diện với cảnh tượng ấy, cô vẫn không nhịn được mà có vẻ mất mát.
Hàn Kinh Niên... Anh lại không về nhà...
Hạ Vãn An đứng ngoài cửa một lát mới mở đèn vào nhà đổi giày, sau đó cũng như mọi ngày, một mình ở trong căn phòng trống rỗng tập yoga trước khi ngủ, dưỡng da rồi lên giường ngủ.
Đêm ngày càng sâu, trong lúc Hạ Vãn An đang ngủ say sưa, đột nhiên cô cảm thấy có một vật nặng đang đè trên người mình, trọng lượng của thứ đó rất nặng, nặng đến nỗi làm cô gần như không thở được, cô lập tức giật mình tỉnh dậy, còn chưa mở mắt thì đã cảm nhận được hơi thở tản mát ra từ thứ nặng nề đó, cô cũng nhanh chóng nhận ra đó là Hàn Kinh Niên.
Cô sững sờ, lập tức mở mắt ra, “Anh về rồi?”
Cô vừa dứt lời, đầu ngón tay của anh liền cởi từng hàng nút áo ngủ của cô, môi dừng trên da thịt cô.
Cả người Hạ Vãn An còn chưa có quá nhiều phản ứng thì quần áo của anh và cô đã rơi đầy trên đất.
– 52 ngày không gặp anh (1)
Qua một đợt, bên trong phòng mới khôi phục lại sự yên tĩnh.
Vừa kết thúc một giây trước, một giây sau thì Hàn Kinh Niên đã xoay người nằm ở bên cạnh.
Sức nặng trên người biến mất làm cho trái tim của Hạ Vãn An có hơi co rút, thế nhưng cơ thể lại không có phản ứng quá lớn, cô đã quen với việc này rồi, vẻ mặt bình tĩnh kéo chăn đắp lên người.
Hạ Vãn An nhắm mắt lại, nằm một lúc lâu, chờ đến khi cảm giác mệt mỏi tản đi, lúc này cô mới mở mắt ra, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.
Hàn Kinh Niên nằm thẳng trên giường, hô hấp đều đặn, rõ ràng là đã ngủ say.
Thời gian đã không còn sớm nữa, nhưng mà Hạ Vãn An vẫn nhìn Hàn Kinh Niên, không có một chút mệt mỏi nào.
Suy nghĩ kỹ càng một chút, dường như đã gần ba tháng rồi, cô chưa nhìn thấy anh thì phải... Cô nhớ lần trước, ngày mà anh trở về, hoa xuân dưới lầu vừa mới mở, bây giờ thì hoa sen trong hồ cũng đã nở rồi...
Thẳng thắn mà nói, nếu như không phải thỉnh thoảng anh lại về nhà một lần, có đôi khi cô sẽ nghi ngờ, cuối cùng thì mình có thật sự có chồng hay không...
Hai năm trước, anh nói anh có thể cưới cô, sau đó không có hôn lễ, không có nhẫn cưới, không có lời chúc phúc của bạn bè và người thân, anh và cô đế cục dân chính đăng ký kết hôn.
Lần gặp mặt đầu tiên sau khi cưới là khoảng nửa năm sau đó, vào ban đêm của một mùa đông, giống như hôm nay, cô ngủ, đột nhiên anh lại về, anh không lên tiếng, vừa lên giường đã ngủ mất, còn cô lại rất căng thẳng, thấp thỏm bất an hơn nửa đêm cũng không ngủ được, cũng không biết có phải là do động tác lăn qua lăn lại của cô ảnh hưởng đến anh hay không, dù sao thì anh đột nhiên kéo cô, không nói một câu liền xảy ra quan hệ với cô.
Sau đó, đôi khi một tháng anh về nhà một lần, đôi khi lại hai tháng, lại có khi là hơn ba tháng, mỗi lần anh về đều là ban đêm, lần nào cũng không nói tiếng nào mà đã thân mật với cô rồi xoay người ngủ mất, sáng hôm sau khi tỉnh dậy thì anh đã không còn ở đây nữa... Cho nên trong hai năm này, số lần mà anh với cô gặp nhau, có thể nói là đếm trên đầu ngón tay cũng có thể đếm hết.
Thật ra thì, Hạ Vãn An không chỉ một lần nghĩ tới việc sau khi anh về nhà, cô sẽ không ngủ, chờ khi anh tỉnh dậy thì có lẽ là cô có thể nói với anh hai câu, nhưng mỗi lần đều giống như tối nay, cô cứ nghĩ như thế rồi ngủ mất.
Ngày hôm sau là thứ bảy, không cần đi làm, chuông báo thức không kêu, Hạ Vãn An ngủ một giấc tới tự nhiên tỉnh, chờ khi cô mở mắt thì bên ngoài cửa sổ đã sáng rực, có lẽ là mười một giờ trưa.
Nghĩ đến việc hôm qua anh trở lại, phản ứng đầu tiên của Hạ Vãn An là nhìn sang bên cạnh.
Nửa cái giường trống rỗng, giống như lúc trước, chẳng biết là anh đã đi từ bao giờ.
Nếu như không phải trên đầu của cô vẫn còn dấu vết mà anh để lại thì cô thật sự nhi ngờ, tối qua anh xuất hiện có phải là ảo giác của mình hay không...
...
Thời gian trôi qua như nước chảy, nháy mắt đã tới cuối hè.
Căn nhà hơn 300m2, vào mỗi ban đêm đều tỏ ra cực kỳ trống trải.
Hạ Vãn An đã ăn cơm tối xong và xem sách một tiếng, lúc đi đến phòng ăn rót nước, cô vô tình phát hiện trong nhà yên lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của mình dội ngược lại.
- 52 ngày không gặp anh (2)
Tiếng động đó làm cho cô cảm thấy cô đơn đến mức khó hiểu, cho nên sau khi trở lại phòng ngủ, cô cố ý mở TV lên, cũng tăng âm lượng lên cao hơn một chút.
Mục đích của cô không phải là xem TV, mà là muốn cho trong nhà có thêm một chút hơi người, cho nên mới mở lên.
Lắng nghe lời thoại lố bịch trên TV, Hạ Vãn An tập yoga mười phút trước khi ngủ rồi đi tắm.
Chờ đến khi cô đi ra thì đã là nửa tiếng sau, cô dùng khăn lông bao bọc mái tóc ướt sũng, ngồi trước gương bắt đầu dưỡng da, khi cô không biết chính xác được rằng mình đã làm tới bước nào thì nghe thấy một cái tên quen thuộc trong TV.
“Tổng giám đốc công ty Hàn Thị, anh Hàn Kinh Niên tiếp nhận phỏng vấn của chúng tôi...”
Động tác của Hạ Vãn An dừng lại, cô nhìn chằm chằm mình trong gương, mấy giây sau mới quay đầu nhìn vào TV.
⬅ Trước Tiếp ➡