“Hàn tổng?”
Trợ lý Trương thấy Hàn Kinh Niên dừng lại, cũng dừng lại theo, anh ấy tưởng anh có gì muốn dặn dò, kết quả chờ một lúc, thấy anh không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm về phía bên kia, cũng nhìn theo ánh mắt của anh. Hả, khu nghỉ ngơi, có gì đáng nhìn chứ?
Đúng lúc trợ lý Trương đang buồn bực, Hàn Kinh Niên đứng bên cạnh anh ấy đột nhiên nói rất nhỏ: “Nhìn nhầm rồi…”
“Cái gì?” Trợ lý Trương càng mơ hồ hơn.
“Không có gì.” Nói hết câu, Hàn Kinh Niên lại nhấc chân rời đi.
Trợ lý Trương gãi gãi sau gáy, quay lại liếc nhìn khu nghỉ ngơi, sau đó đi theo Hàn Kinh Niên.
…
Khi cánh cửa văn phòng của Hàn Kinh Niên đóng lại, Ngải Khương lấy mấy miếng bánh kem nhỏ trên quầy của khu nghỉ ngơi rồi đi đến trước ghế sofa, thấy bản thân chỉ rời đi có một chút, Hạ Vãn An đã ôm gối dựa ngủ thiếp đi, cô ta im lặng một lúc, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng đánh thức cô, “Vãn An, cậu đừng ngủ ở đây, nhiệt độ máy lạnh rất thấp, cận thận bị lạnh đấy…”
…
Vốn dĩ công việc hôm nay của Hạ Vãn An cũng không nhiều, nhưng lúc năm giờ chiều, quản lý đột nhiên nói phải họp nói phải làm thêm giờ, vì cô là người phụ trách kế hoạch lần này, cô phải ở lại trong phòng làm việc đến mười giờ tối, sau khi cả tòa nhà chẳng có mấy người, cô mới kết thúc công việc.
Cô còn chưa ăn cơm tối, đói đến choáng váng, trực tiếp úp một gói mì tôm trong phòng làm việc, sau khi nhét đầy dạ dày mới chuẩn bị tan làm về nhà.
Cô ném hộp mì tôm vào trong thùng rác, dọn dẹp đồ đạc xong mới định đi ra ấn thang máy, đột nhiên nhớ lại sáng nay nhìn thấy thông báo, thang máy sẽ được bảo dưỡng tu sửa từ chín giờ đến mười một giờ tối.
Lúc này cô mới tan tầm, thật sự không đúng lúc…
Hạ Vãn An đang do dự chờ thang máy sửa xong rồi mới về, hay là đi cầu thang bộ về, cuối cùng thấy còn hơn nửa tiếng nữa thang máy mới được sửa chữa xong, dứt khoát cầm túi xách leo cầu thang.
Văn phòng của cô ở tầng chín, lúc xuống đến tầng tám, không biết đường dây cả tòa nhà lớn xuất hiện trục trặc ở chỗ nào, đột nhiên mất điện, Hạ Vãn An đành phải lấy điện thoại ra bật đèn pin, nương theo ánh sáng đi xuống từng tầng từng tầng một.
Lúc cô gần đi đến tầng ba, đột nhiên cô nghe thấy tiếng rên rỉ, cô sợ đến mức cả người run lên một cái, đứng nguyên một chỗ không dám động đậy.
Lại một tiếng rên rỉ vang lên, lần này Hạ Vãn An nhận ra, tiếng này truyền đến từ tầng tiếp theo, là một giọng nam.
Cô cả gan, vừa đi xuống vừa hỏi một câu: “Là người sao?”
Không ai trả lời cô, nhưng tiếng rên rỉ đã rõ ràng hơn.
Là người sao? (2)
Cô vịn vào tay vịn cầu thang hơi cong người, cầm đèn pin chiếu về phía trước, nhìn thấy một bóng dáng cao lớn ngồi dưới đất, dựa vào vách tường, lồng ngực đang phập phồng…
Người kia cúi đầu, dáng vẻ cô đơn, Hạ Vãn An thấy hơi quen thuộc.
Nhưng chẳng bao lâu, suy nghĩ này lại bị Hạ Vãn An bỏ qua, cô luôn như thế, quá nhớ anh, nhìn thấy người giống anh liền cho rằng đó là anh, nhưng mỗi lần đều đổi lại sự thất vọng.
Anh tôn quý như thế, sao lại đi cầu thang bộ chứ, sao lại chật vật ngồi xổm ở đó như thế chứ?
Tiếng hít thở của người đàn ông kia càng ngày càng nặng nề hơn, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ ngừng thở.
Hạ Vãn An không quan tâm đến suy nghĩ lung tung nữa, giẫm xuống bậc cầu thang, cộp cộp cộp chạy xuống.
“Tiên sinh, ngài…”
Hạ Vãn An chỉ mới nói ba chữ, đã khựng lại.
Tới gần rồi, nương theo ánh đèn pin trên tay, cô có thể nhìn rõ người trước mặt hơn một chút, cho dù anh đang cúi đầu, nhưng cô vẫn có thể nhận ra anh ngay.
Lần này không phải là cô quá nhớ anh, nhìn người khác thành anh, mà thật sự là anh…
Chỉ là, vì sao Hàn Kinh Niên đột nhiên lại xuất hiện ở đây? Vì sao lại biến thành dáng vẻ này?
Hạ Vãn An giật mình một chút, lại vội vàng lên tiếng: “Hàn, Hàn Kinh Niên?”
Anh không để ý đến cô, nhưng cô có thể thấy được cơ thể anh đang run rẩy.
Hạ Vãn An vội vàng ngồi xổm xuống, vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào anh: “Hàn Kinh Niên, anh…”
Cô còn chưa nói hết câu, đầu ngón tay của cô đã chạm vào cánh tay của anh, động tác của cô rất nhẹ, nhưng anh như thể bị người ta cầm dao truy sát, phản xạ có điều kiện đưa tay ra, hất tay của cô ra.
Sức của anh rất lớn, khiến cả người Hạ Vãn An cũng bị đẩy ra sau ngồi xổm trên mặt đất, điện thoại trong tay cô cũng bay ra ngoài, đúng lúc ánh sáng đèn pin chiếu vào khuôn mặt của Hàn Kinh Niên.
Hàn Kinh Niên vốn đang lo sợ tim đập rất nhanh, nhìn thấy ánh sáng mới thoáng bình tĩnh hơn chút, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước.
Nhìn thấy Hạ Vãn An bị bản thân đẩy ngã xuống đất, anh ngẩn người, sau đó mấp máy môi, như muốn nói gì đó, cuối cùng lại không nói ra được một chữ nào.
Hạ Vãn An thấy anh không còn kích động như vừa rồi, thử mở miệng: “Anh… Anh sao thế?”
Anh không nói chuyện, chỉ nhìn cô.
Trên trán anh đổ đầy mồ hồi, sắc mặt trắng bệch dọa người.
Đây là… Bị bệnh?
Hạ Vãn An nghĩ đến gì đó, lại mấp máy môi: “Anh có chỗ nào không khỏe? Có cần em đưa anh đến bệnh viện không?”
Lồng ngực của anh vẫn phập phồng rất mạnh, như thể hô hấp khó khăn, anh vẫn không mở miệng nói chuyện, nhưng lần này đã lắc đầu với cô.