⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh sáng của đèn pin điện thoại, chiếu sáng toàn bộ đầu giường.
Mượn ánh sáng này, cô nhìn thấy người đàn ông đang nằm thẳng bên cạnh cô, vẻ mặt rất bình tĩnh, hình như đã ngủ rồi.
Lông mi của anh rất dài, chỉ nhìn khuôn mặt sẽ giống một cô gái, mái tóc của anh hơi rối, sắc mặt còn có chút tái nhợt, thoạt nhìn cả người như công tử bị bệnh đẹp đến kinh thế hãi tục ở trong truyện tranh.
Hạ Vãn An nhìn đến ngu ngơ, cô đột nhiên hiểu ra, người tự nhận không phải nhan khống như cô vì sao lúc trước vừa thấy sắc đẹp của anh đã yêu đến nhớ mãi không quên rồi… Bởi vì anh… Thật sự quá quá đẹp.
Hạ Vãn An chìm đắm trong vẻ đẹp ngời ngời của Hàn Kinh Niên, theo thời gian dần chìm vào giấc ngủ.
Ngay lúc cô ngủ vô cùng vui sướng, cô mơ hồ cảm thấy xung quanh có gì đó là lạ.
Cơ mơ màng im lặng mở một con mắt ra, đập vào mắt là bóng tối đen kịt, cô lẩm bẩm một tiếng “Thật tốt, trời con chưa sáng”, liền xoay người ngủ tiếp.
Chỉ là lần này, cô còn chưa ngủ thiếp đi, đã nghe thấy bên tai vang lên tiếng thở hổn hển.
Cô nhắm mắt lại, ngây người ba giây, sau đó như thể kịp phản ứng lại, mở choàng mắt ra.
Là Hàn Kinh Niên… Anh đang nằm bên cạnh cô, cả người run rẩy dữ dội, lúc cô đưa tay chạm vào anh, phát hiện quần áo của anh đều ướt đẫm mồ hôi…
Anh đang gặp ác mộng sao? Hay là thế nào?
Hạ Vãn An lập tức tỉnh táo: “Hàn Kinh Niên?”
“Hàn Kinh Niên?”
Cô gọi anh liêp tiếp mấy lần, thấy anh không có phản ứng gì, liền đưa tay ra sờ điện thoại của mình, sau đó cô mới phát hiện ra, vì cứ mãi mở đèn pin, điện thoại hết pin đã tự động tắt máy.
Cô ném điện thoại sang bên cạnh, đi sờ đèn ở tủ đầu giường… Thế mà còn chưa có điện?
Không thể dùng điện thoại, trong phòng lại không có điện…
Hạ Vãn An thật sự không biết phải làm sao bây giờ, thấy tình huống của Hàn Kinh Niên càng ngày càng tệ, liền học tình cảnh lúc bản thân mơ thấy ác mộng khi còn bé, mẹ vỗ sau lưng dỗ dành cô, đưa tay vòng ra sau lưng của anh, nhẹ nhàng vỗ về, “Bé ngoan…”
Ầy… Hình như mấy chữ mẹ nói với cô, không thích hợp với anh…
“Hàn Kinh Niên ngoan…”
Là lạ… Nhưng Hạ Vãn An lại phát hiện, hình như Hàn Kinh Niên khá hơn một chút.
Lạ thì lạ, nhưng có vẻ rất có tác dụng???
Thế là Hạ Vãn An kiên trì, tiếp tục tình thương của mẹ lan tràn dỗ dành Hàn Kinh Niên: “Ngoan, ngủ đi… Không có việc gì, đừng sợ…”
Trong căn phòng tối đen rất yên tĩnh, chỉ có giọng nói mềm mại khe khẽ của cô không ngừng vang lên.
Hàn Kinh Niên từ từ yên tĩnh lại, sau đó ôm cô vào trong ngực, lần nữa rơi vào trong giấc mộng.
Cô ở Hàn thị? (1)
Hạ Vãn An cũng không biết mình đã nói đi nói lại bao nhiêu lần câu “Ngoan, Hàn Kinh Niên ngoan, ngủ đi” đủ loại, nói tóm lại đến cuối cùng, cô thấy anh ngủ sau, cũng không nhịn được nữa ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau.
Hàn Kinh Niên ngủ thẳng một giấc đến lúc tự nhiên tỉnh, chậm rãi mở mắt ra.
Anh nhìn ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào trong phòng, ngạc nhiên trong giây lát, sau đó đột nhiên nhớ lại tình cảnh tối hôm qua, đáy mắt của anh bị sự sắc nhọn tràn đầy trời đất bịt kín.
Tại sao tối qua cả tòa nhà vô duyên vô cớ mất điện? Hơn nữa còn là lúc anh bận rộn làm xong việc, một mình đi vào cầu thang bộ mới bị mất điện… Tất cả không khỏi quá trùng hợp đi.
Ánh mắt của Hàn Kinh Niên càng đáng sợ hơn, anh kéo căng khuôn mặt, hơi chống người dậy, vừa mới định đi tìm điện thoại của mình, đột nhiên phát hiện trong ngực không đúng lắm… Anh hơi nhíu mày, rồi mới cúi đầu nhìn vào trong ngực mình, chỉ thấy một cô gái ngoan ngoãn như mèo con cuộn tròn trong ngực anh, đang say giấc nồng.
Tóc của cô tản ra hương thơm nhàn nhạt, trên người cũng có mùi hương kem dưỡng da giống vậy, nhưng cũng khác biệt với những người phụ nữ rất thích xịt nước hoa, là mùi sữa thơm rất ngọt rất nhạt, hơi thở của cô phả vào trong ngực anh, cách lớp áo sơ mi, anh lờ mờ có thể cảm thận được sự ấm áp nhẹ nhàng và hơi ngứa…
Sự sắc nhọn quanh người anh như được một bàn tay dịu dàng lướt qua, trong giây lát đã tan thành mây khói.
Ngày cả biểu cảm trên mặt anh, cũng trở nên hơi hoảng hốt.
Tối hôm qua là cô… Đụng trúng anh? Cũng là cô vào lúc nửa đêm anh đang đau đớn đến không muốn sống, dùng lời nói nhỏ nhẹ nói vào bên tai anh, sức lực dịu dàng nhẹ vỗ về sau lưng của anh?
Làn da cô gái trắng nõn tinh tế, không có chút lỗ chân lông nào, dưới ánh mặt trời càng giống như trứng gà được bóc vỏ.
Hàn Kinh Niên nhìn một chút, ma xui quỷ khiến thế nào lại nâng đầu ngón tay lên chạm vào trên mặt cô…
Chỉ là tay của anh còn chưa chạm vào hai má của cô, bỗng nhiên có người gõ cửa phòng, ngay sau đó là tiếng bước chân đi tới.
“Hàn tổng?”
Là giọng nói của trợ lý Trương.
Giọng của anh ấy hơi to, đã làm ồn đế cô gái đang ngủ trong ngực Hàn Kinh Niên.
Hình như cô gái rất không vui, xoay người, rời khỏi lồng ngực của Hàn Kinh Niên.
Hàn Kinh Niên nhìn lồng ngực trống rỗng, ánh mắt lạnh xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡