⬅ Trước Tiếp ➡
Dường như Hàn Kinh Niên cũng cảm thấy cô đang nhìn mình chăm chú, anh quay đầu nhìn vào mắt cô, đó là lần duy nhất mà tầm mắt của cô và anh chạm vào nhau.
Hạ Vãn An căng thẳng đến nỗi ngón tay run rẩy, quên mất việc thu lại tầm mắt, Hàn Kinh Niên cũng không dời đi, anh cứ nhìn chằm chằm cô một lát như thế, sau đó khẽ gật đầu với cô.
Hành động hời hợt lại khách sáo ấy của anh giống như một hòn đá nhỏ hung hăng nện vào buồng tim Hạ Vãn An, tạo nên gợn sóng lăn tăn hết vòng này tới vòng khách trong tim cô.
Ngả Khương ngồi ở bên cạnh Hạ Vãn An, cô ấy cũng nhìn thấy động tác không ngừng nhìn nhau của hai người, Ngả Khương lặng lẽ đến gần bên tai của Hạ Vãn An, hỏi: “Vãn An, cậu biết chú của Hàn Tri Cẩn hả?”
Tống Hữu Mạn và Hạ Vãn An là hàng xóm, hai nhà có quan hệ rất tốt, lúc trước mẹ hai nhà còn định làm sui gia với nhau, nhưng không thể được vì hai nhà đều sinh bé gái, cho nên chuyện Hạ Vãn An gả cho Hàn Kinh Niên thì Tống Hữu Mạn cũng biết. Còn Ngả Khương... Hạ Vãn An bởi vì nhớ đến câu nói không hy vọng người xung quanh biết được quan hệ của cô với anh của Hàn Kinh Niên mà không nói cho Ngả Khương biết.
Nghe thấy Ngả Khương hỏi như vậy, Hạ Vãn An hơi khép mắt, che giấu ảm đạm vừa mới lóe lên, “Không biết.”
Đúng vậy, không biết, dù cho cô rất muốn nói rằng đó là chồng mình, nhưng mà cô chỉ có thể nói rằng không biết... Trong hai năm sau khi cưới, cô vẫn luôn nói như vậy, không có nguyên nhân nào khác, chỉ bởi vì anh đã từng nói, hôn nhân của anh với cô chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, cô không nên ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, cũng đừng gây thêm phiền phức cho anh, cho nên cô đều cho mọi người biết rằng mình không biết anh.
“Mình thấy cậu vẫn luôn nhìn anh ấy, nghĩ đến việc cậu với Hàn Tri Cẩn thân thiết như thế, mình còn tưởng rằng hai người biết nhau đó...” Ngả Khương nói, sau đó lặng lẽ nói nhỏ với Hạ Vãn An, “Nhưng mà chú của Hàn Tri Cẩn thật là đẹp mắt đó, ha ha, mình cũng lén nhìn anh ấy thêm một chút...”
Hạ Vãn An không lên tiếng, chỉ là phối hợp mỉm cười với Ngả Khương.
Sau khi Hàn Kinh Niên ngồi xuống thì đều xem điện thoại của mình.
Không khí trong phòng dần dần trở nên náo nhiệt, nhưng Hàn Kinh Niên không phải là người dễ dàng bị ngó lơ, cho nên những người đang ngồi ở đây đều thu lại ngông cuồng ngày thường, mọi người càng chơi càng high, nhưng bởi vì anh mà bớt phóng túng rất nhiều.
Một lát sau, Tống Hữu Mạn cũng đến, Hạ Vãn An và cô ấy trò chuyện một lát, sau đó Hạ Vãn An ôm cánh tay của Tống Hữu Mạn, tựa đầu trên đầu vai cô ấy, nhắm mắt lại ngủ.
Từ nhỏ thì cô đã có thể ngủ rồi, mặc kệ là lúc nào hay là chỗ nào,c hri cần chuyện không quan trọng thì cô đều có thể ngủ, lần ngủ lợi hại nhát của cô là khi huấn luyện quân sự hồi trung học, đứng nghiêm dưới mặt trời... Ngủ mất.
Nhưng mà Hạ Vãn An cũng không ngủ quá lâu, cửa phòng riêng đã bị đẩy ra, không có ai ra ngoài mà là một người đi vào, là phụ nữ, giọng nói rất êm tai, mềm mại giống như tơ lụa: “Anh Kinh Niên, em nhìn thấy một chiếc xe ở dưới lầu rất giống xe anh, không ngờ là anh thật...”
Anh Kinh Niên... Hạ Vãn An hơi nhíu mày tỉnh dậy từ trong giấc mơ, vừa mở mắt liền nhìn thấy một người phụ nữ rất đẹp rất trẻ tuổi.
Hạ Vãn An nhận ra, những người khác cũng nhận ra, đó là người đang truyền ra tin đồn nóng hổi với Hàn Kinh Niên, Tần Thư Giản.
– Móng heo lớn* đáng khinh (1)
*Ám chỉ đàn ông cặn bã, hái hoa ngắt cỏ, mập mờ khắp nơi
Sau khi Tần Thư Giản nói xong những lời đó, dường như cô ta đã nhận ra mình quá đường đột, lại lên tiếng: “Xin lỗi, hình như tôi quấy rầy mọi người.”
Không biết là ai nói đỡ: “Không sao.”
Sau đó lại có người nói: “Cô là Tần Thư Giản đó hả, có thể chụp hình với ký tên cho tôi không?”
Trong phòng riêng lập tức ồn ào trở lại, đa số mọi người đều vây quanh Tần Thư Giản.
Hạ Vãn An lại làm như không có chuyện gì, cô nhắm mắt lại, nhưng mà lần này lại không thể ngủ như vừa rồi nữa.
Không bao lâu, bên cạnh Hạ Vãn An truyền tới mùi nước hoa đậm đà, cô nheo mũi nhìn sang bên cạnh, chẳng biết Tần Thư Giản đã ngồi bên cạnh mình lúc nào, cô ta đang nghiêng người nói chuyện với Hàn Kinh Niên.
Cô chỉ mới nhìn sang thì Tống Hữu Mạn đã nhéo eo cô: “Vãn An, cậu đi vệ sinh với mình nhé? Đi đi mà...”
Nói xong, Tống Hữu Mạn cũng không chờ Hạ Vãn An có phản ứng thì đã đứng dậy kéo tay cô, kéo cô rời khỏi phòng riêng.
Đi được một đoạn thì Hạ Vãn An phát hiện Tống Hữu Mạn không dẫn mình đến phòng vệ sinh: “Không đi vệ sinh hả?”
“Đi vệ sinh cái gì! Cậu thật sự không hiểu dụng ý của mình hay là giả bộ không hiểu hả?” Tống Hữu Mạn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trừng Hạ Vãn An.
Hạ Vãn An nhếch mép cười ngây ngô.
Đương nhiên là cô biết Hữu Mạn đang kiếm cớ muốn kéo mình ra khỏi tình huống lúng túng ấy, nhưng mà...
Suy nghĩ một lát, Hạ Vãn An mở miệng hỏi Tống Hữu Mạn đang kéo mình vào thang máy: “Cậu muốn dẫn mình đi đâu đó?”
“Đi ăn khuya!” Tống Hữu Mạn vừa nói vừa bấm số tầng hầm.
“Ăn khuya?”
“Làm sao? Không muốn ăn à? Vậy... Spa?”
Spa, có thể ngủ... Hạ Vãn An gật đầu: “Được.”
Hai người đi đến spa mà bọn họ thường tới. Sau khi tắm xong, cả hai dần dần thả lỏng dưới ngón tay mát xa mềm mại của nhân viên.
Chỉ một lát sau thì Hạ Vãn An đã ngủ mất, nhưng mà Tống Hữu Mạn lại không nù được, cô ấy bắt đầu gọi Hạ Vãn An, kêu hoài gọi mãi mà Hạ Vãn An vẫn ngủ không biết trời trăng gì hết, Tống Hữu Mạn không thể nhịn được nữa, cô ấy đứng dậy vỗ Hạ Vãn An, kéo cô tỉnh dậy từ trong giấc mộng, sau đó tức giận hỏi: “Hạ Vãn An, đã như vậy rồi mà cậu còn ngủ được hả?”
Hạ Vãn An mơ màng xoa mắt, không vui lầm bầm, “Sao vậy?”
“Cậu nói xem?!”
Hạ Vãn An không trả lời.
Tống Hữu Mạn nổi giận nói: “Cậu đừng có nói với mình là hôm nay nhìn thấy người phụ nữ đó, cậu không nổi giận?”
Người phụ nữ đó... Hạ Vãn An biết, Tống Hữu Mạn đang nói Tần Thư Giản... Cô không lên tiếng, nhưng mà con mắt đã mở ra.
“Mình hỏi cậu, đã bao lâu rồi cậu không gặp anh ta? Anh ta có biết chuyện mình có nhà, có vợ không hả? Vãn An, chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ tới sau này sao? Chẳng lẽ cậu định cứ như thế mà trải qua một đời sao? Được rồi, cho dù cậu muốn như thế, nhưng anh ta thì sao? Nếu như anh ta gặp được người mình thích, nếu như anh ta muốn ly hôn với cậu, cậu định làm thế nào?” Tống Hữu Mạn nói một đoạn rất dài, thấy Hạ Vãn An không nói gì thì lại nói tiếp, “Vãn An? Vãn An? Hạ Vãn An, cậu có nghe mình nói không hả?”
“Có nghe...” Hạ Vãn An mấp máy môi.
⬅ Trước Tiếp ➡