⬅ Trước Tiếp ➡
3 giờ sáng.
Tô Tranh cảm thấy lạnh, theo thói quen rúc vào trong lòng Trình Dĩ Thâm, cậu mơ màng cảm nhận được có một vật thô to chọc chọc dưới háng háng, cọ xát trêu chọc rất khó chịu.
Cậu mệt mỏi mở mắt, bị một đôi môi ấm áp hôn, khoang miệng bị đầu lưỡi càn quét, Tô Tranh nói không thành tiếng, Trình Dĩ Thâm ôm chặt cậu, chọc dươиɠ ѵậŧ cương cứng vào bắp đùi cậu.
“Ưm, Dĩ Thâm.” Cậu nỉ non gọi, trong đầu là một mảnh trống rỗng: “Cậu làm gì vậy?”
“Tranh Tranh, tớ lại cứng rồi.” Trình Dĩ Thâm hôn lên vành tai cậu, dùng đầu lưỡi kɧıêυ ҡɧí©ɧ, giọng nói khác hẳn với ngày thường, trầm thấp trưởng thành “Cậu giúp tớ có được không?”
Tô Tranh không bao giờ từ chối Trình Dĩ Thâm, cậu gật đầu.
Quỳ gối trên giường, cúi xuống làm giống như lúc nhỏ bọn họ cùng nhau xem “sẽ gầy” (phim gay), dùng đầu lưỡi đảo quanh dươиɠ ѵậŧ dữ tợn đáng sợ, dương v.ật Trình Dĩ Thâm rất lớn, phải dùng hai tay ôm trọn đồng thời cũng bắt đầu dùng miệng ngậm lấy, hắn thoải mái hừm một tiếng.
“Ngậm sâu chút nữa.” Trình Dĩ Thâm ấn lấy gáy cậu.
Khoang miệng Tô Tranh bị lấp kín, dương v.ật như máy đóng cọ tùy ý khuấy đảo bên trong miệng cậu, chọc thẳng đến yết hầu, từng chút từng chút một, rốt cuộc đến giới hạn, bắn ra chất lỏng trắng ngà.
Tô Tranh lần đầu tiên ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙, đôi mắt tròn xoe mở to, Trình Dĩ Thâm vừa định kêu cậu nhổ ra, vậy mà cậu đã nuốt xuống rồi.
Trình Dĩ Thâm bất đắc dĩ nói: “Tranh Tranh, cái này không thể ăn.”
Tô Tranh lắc đầu, “Tớ thấy bình thường.”
Nói xong liền liếʍ môi, Trình Dĩ Thâm nhìn áo thun to rộng cậu đang mặc, lộ ra một nửa vai, xương quai xanh tinh xảo ẩn hiện khiến người ta muốn cắn một cái, tưởng tượng nếu cậu dùng dươиɠ ѵậŧ đáng yêu kia lấy vợ sinh con, nội tâm liền không thoải mái.
“Tranh Tranh, sau này cậu có thích ai không?” Trình Dĩ Thâm đem người ôm vào trong ngực, ngửi mùi thơm trên người cậu, dùng một loại ngữ khí ghen tuông hỏi.
Tô Tranh không biết tại sao Trình Dĩ Thâm lại hỏi như vậy, dù rất thích hắn , nhưng cậu biết hắn sẽ không thuộc về mình. Con ngươi đen láy xoay chuyển, có chút buồn bã nói: “…có chứ.”
“Không được!” Trình Dĩ Thâm phản ứng đột nhiên kịch liệt, giọng nói mang theo tức giận “Bọn họ có cái gì tốt, đáng để cậu thích chứ?”
Thấy Tô Tranh ngẩn người, giọng hắn mới nhẹ xuống “Bọn mình cứ như này cả đời, cậu đừng thích người khác được không?”
Tô Tranh cảm thấy không công bằng.
⬅ Trước Tiếp ➡