Cô không quen biết tôi? Tronh căn phòng yên tĩnh trên giường lớn, Lục Mộng Tiêu mê man cố căng mắt ra nhìn, đây, đây là đâu? Cô chỉ nhớ buổi trưa lúc mình đang quay quảng cáo thì đột nhiên ngất đi…… “Tỉnh rồi sao?” Bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp đầy nam tính, dọa cô sợ đến mức lập tức quay đầu nhìn về phía bên cạnh, tầm mắt bị một bóng dáng đàn ông cao to ngăn cản. Mộng Tiêu lập tức ngồi bật dậy, nghi ngờ nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt. Anh mặc áo sơ mi màu trắng, khuôn mặt vô cùng đẹp trai, đường nét tinh xảo, mũi cao thẳng, môi gợi cảm, dưới mày kiếm là cặp mắt hẹp dài sâu thẳm đen như viên đá quý, cho dù cô đã từng gặp qua vô số người, cũng không nhịn được cảm thán, trên đời này lại có người đàn ông đẹp trai đến vậy sao? “Anh là……?” Lời còn không nói xong, gương mặt đẹp trai kia tiến đến trước mặt cô…… “Vẻ mặt nghi ngờ này của cô là sao, cô vẫn chưa tỉnh ngủ à?” Người đàn ông cúi người, bàn tay to đưa đến bên hông cô, dùng sức kéo người cô vào trong lòng mình “Tiên sinh, anh làm gì đấy?” Mộng Tiêu theo bản năng đẩy người anh ra, nhưng hình như đối phương đã sớm có chuẩn bị, siết eo cô càng chặt hơn. “Làm cho cô tỉnh táo lại……” Khóe môi người đàn ông mỉm cười nhếch lên, chậm rãi ghé sát tai cô, môi khẽ chạm vành tai cô, nói “Tiêu Tiêu, đừng bày ra vẻ mặt khẩn trương như vậy, tôi vẫn thích trực tiếp hơn một chút.” Hơi thở anh nóng bỏng, còn có xúc cảm mềm mại giữa môi, mang theo một dòng điện tê dại, một cảm giác như đang gãi ngứa chạy khắp cơ thể…… “Tôi rất tỉnh táo, anh buông tôi ra ” Cô ra sức vùng vẫy, muốn thoát khỏi bàn tay anh ta. Thật xui xẻo, cô gặp phải lưu manh sao? “Ai…… Tiêu Tiêu à, cô còn giả vờ rụt rè với tôi hả?” Người đàn ông buông tay ra, đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống cô… “Tiêu Tiêu? Tiên sinh, có phải anh đang nói đùa với tôi không vậy? Tôi phải giả vờ rụt rè với một người không quen biết như anh làm gì?” Lục Mộng Tiêu nói, dư quang không ngừng nhìn khắp xung quanh. Cũng không biết đây là đâu, nếu cô gọi thì có ai vào cứu cô hay không? “Cô không quen biết tôi?” Giọng người đàn ông phát ra đầy kinh ngạc, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộng Tiêụ “Tôi chưa từng gặp anh bao giờ.” Trong phòng bỗng yên tĩnh xuống, hai người nhìn chằm chằm đối phương, Lục Mộng Tiêu càng thêm buồn bực…… ‘ Cốc cốc cốc ’ lúc này, đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa cắt ngang bầu không khí khác thường trong phòng “Tổng giám đốc Diệp, tôi là người đại diện của Tiêu Tiêu, nghe nói cô ấy đang nghỉ ngơi ở chỗ ngài nên tôi cố ý qua đây đón cô ấy về.” Tổng giám đốc Diệp ? Anh ta? Lục Mộng Tiêu ngây người một lát, kinh ngạc đánh giá người đàn ông đứng bên cạnh giường, bên ngoài vừa nói đúng là giọng của người đại diện cô, nhưng người đàn ông trước mặt lại chính là tổng giám đốc mới của công ty, Diệp Phong sao? Cho nên…… Vừa rồi anh ta định dùng quy tắc ngầm với cô à? Nghĩ vậy, Lục Mộng Tiêu xoạt một cái bước xuống giường, mang giày xong lập tức đi ra ngoài cửa…… Cửa phòng bị kéo ra đột ngột, người đại diện đứng trước cửa nhìn thấy Lục Mộng Tiêu vừa muốn nói gì, nhưng chớp mắt cô đã xông thẳng ra ngoài……
HAI THÂN PHẬN “Ai…… Tiêu Tiêu, em đi đâu vậy?” Người đại diện có phần trở tay không kịp liếc nhìn cô một cái, lại nhanh chóng quay đầu, nhìn về phía Diệp Phong trong phòng nói “Tổng giám đốc Diệp, ngại quá gây phiền phức cho ngài rồi.” Diệp Phong vẫn đứng bên giường, vừa rồi không hề có một hành động gì ngăn cản Lục Mộng Tiêu đi, giờ phút này trên mặt cũng không có bất cứ biểu cảm gì, chỉ có đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm kia thêm vài phần cảm xúc hơn vừa rồi…… Chiếc xe bảo mẫu màu đen gào rít trên đường cái. Sau khi đi ra khỏi công ty, Lục Mộng Tiêu vẫn mất hồn mất vía dựa lên cửa sổ xe, cũng không biết trực tiếp từ chối quy tắc ngầm của lãnh đạo có thể bị đóng băng hoạt động hay không…… “Tiêu Tiêu, làm sao vậy? Sao từ lúc ra khỏi văn phòng của Tổng giám đốc Diệp, em vẫn luôn như người mất hồn vậy……” “Ai…… Đừng nói nữa.” Mộng Tiêu thở dài một hơi, hoàn toàn không có tâm trạng nghĩ tiếp nữa, nhìn người đại diện, lại gỡ tóc giả trên đầu xuống “Sắp đến rồi, chị đưa gương, nước tẩy trang cho em đi.” “Uhm……” Cô, Lục Mộng Tiêu, trước mắt là một minh tinh hạng ba, nghệ danh là Tiêu Tiêụ Ngoại trừ người đại diện cùng chỉ có vài người biết thân phận và tên họ của cô, gần như cả công ty cũng không có hồ sơ thật của cô. Không còn cách nào khác, ai bảo quy định của gia tộc cô, không cho phép bước chân vào giới nghệ sĩ, cho nên, những năm gần đây, cô đều lăn lộn một cách lén lút. Chiếc xe nhanh chóng dừng trước một tòa chung cư cao cấp, một thân hình nhỏ xinh nhảy xuống khỏi xe. Giờ phút này, Lục Mộng Tiêu đã không còn mái tóc dài xinh đẹp nữa, mà là tóc ngắn ngang vai, tóc mái dày nặng che đi cặp lông mày, kính đen che khuất thần thái trên mặt, cả người mặc bộ quần áo đơn giản, nhìn qua hoàn toàn giống những người đi đường bình thường khác. Trong tay xách theo một va li đi thẳng vào trong tòa chung cư. “602, uhm, có lẽ chính là chỗ này.” Lục Mộng Tiêu ấn chuông cửa, cũng không biết người nhà nghĩ thế nào, chưa nói đến việc sắp xếp chồng chưa cưới cho cô, vậy mà còn bảo cô dọn qua đây sống thử với chồng chưa cưới. Cô còn chưa từng gặp qua anh chồng chưa cưới kia, chỉ nghe nói là cậu chủ nhà họ Mộc ‘ Leng keng……’ ‘ Leng keng……’ “Ai vậy? Làm gì mà ấn chuông cửa mãi thế ” Một giọng nói đầy nam tính truyền đến, chỉ nghe tiếng mở cửa cùm cụp, cửa phòng bên cạnh bị đẩy ra. Mộng Tiêu nghi hoặc quay đầu nhìn lại, tầm mắt nhìn về phía người đàn ông đang dựa lên cửa phòng bên cạnh. Người kia ăn mặc thoải mái, mái tóc vàng tạo hình chải sang một bên, dưới lông mày là đôi mắt đào hoa xinh đẹp, từng giây từng phút quyến rũ lòng người. “Mộc Lăng Phi?” Mộng Tiêu kinh ngạc nói, nam ngôi sao này làm rung chuyển cả giới giải trí, ai mà không biết. “Hửm……?” Đôi mắt Mộc Lăng Phi nhíu lại, mang theo vài phần lạnh nhạt “Không lẽ cô chính là con gái nhà họ Lục, Lục Mộng Tiêu?” “Đúng vậy.” Cô lên tiếng, trong mắt cũng thêm một chút khinh thường, không lẽ chồng chưa cưới mà người nhà sắp xếp cho cô, chính là vị Mộc Lăng Phi này đấy chứ? Không phải nói người đó ở 602 sao? Chẳng lẽ cô nhớ nhầm rồi? Là 601? “Quả nhiên dáng vẻ quê mùa hệt như trên ảnh chụp Vào đi……” Mộc Lăng Phi tức giận nói, mở rộng cửa ra, quay đầu liền vào phòng.
Chuyện gì thế này? Nghe đồn, Mộc Lăng Phi có tính nết tồi tệ, hay thay đổi, hôm nay gặp rồi... quả nhiên... Mộng Tiêu cũng lười chẳng muốn nói cái gì, bèn xách vali lên rồi cùng đi vào phòng kế bên. Hai người ngồi trên sofa. Mộc Lăng Phi bắt chéo hai chân, tay chống má, từ lúc ngồi xuống đã đánh giá Mộng Tiêu từ trên xuống dưới, thỉnh thoảng trong đáy mắt còn hiện ra ý ghét bỏ... "Anh Mộc, anh nhìn đủ chưa vậy?" Cô nhịn không nổi, mở miệng nói. Mộc Lăng Phi nhíu mày, sắc mặt càng tệ, vừa tính mở miệng lại nghe thấy tiếng động bên phía lối ra vào, anh quay đầu nhìn cánh cửa phòng bị người ta mở ra. Mộng Tiêu cũng tò mò nhìn theo, ai đến vậy? Đến khi tầm mắt rơi trên thân hình cao lớn đã đẩy cửa bước vào, khuôn mặt lạnh như băng cùng đôi con ngươi đen sâu thẳm ấy kích thích thần kinh cô thật sâụ Đây là... Diệp Phong? Sao anh ta lại xuất hiện ở đây? Trong đầu "bùm" một cái, bung nở hoa, Lục Mộng Tiêu kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông đang chậm rãi bước vào phòng khách, không ngừng xác định bản thân không phải hoa mắt. Thế này là có chuyện gì đây? Đây không phải nhà của Mộc Lăng Phi sao? Diệp Phong không lý nào lại xuất hiện ở đây được, đã thế lại còn mở thẳng cửa bước vào nữa "Chú hai, nay chú về sớm vậy." Vẻ mặt khó chịu mới nãy của Mộc Lăng Phi chốc tan biến, anh vẫy tay với Diệp Phong đang bước tới. Chú hai? Chuyện gì thế này? Sao Mộc Lăng Phi lại gọi Diệp Phong là chú hai? Rốt cuộc là chuyện gì? Lục Mộng Tiêu chỉ cảm thấy tế bào não đã theo không kịp cái tiết tấu này, cô lấy làm lạ nghiêng đầu, thẳng cho tới khi Diệp Phong đã bước đến bên cạnh sofa... Tầm mắt anh cũng rời lên người Lục Mộng Tiêu "Cô là... vợ chưa cưới của Lăng Phi, cô Lục phải không?" "Hửm?" Mộng Tiêu hơi ngơ ngác, mạch suy nghĩ vẫn chưa hoàn toàn quay trở lại, cô chỉ gật đầu một cách cứng nhắc. Đợi đã, giờ không phải lúc ngây người ra đó Mộng Tiêu nhanh chóng sắp xếp lại mạch tư duy, lập tức hỏi "Không phải anh là anh Diệp, tổng giám đốc tập đoàn Thánh Đỉnh sao? Sao anh lại là chú của Mộc Lăng Phi?" Cô nhìn kỹ hai người, dáng vẻ Diệp Phong chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, Mộc Lăng Phi khoảng tầm trên dưới hai mươi lăm, tuổi tác hai người này hơn kém nhau nhiều lắm là vài tuổi, sao lại thành chú cháu thế này? "Ô... không ngờ đó nha, đồ nhà quê như cô mà cũng biết chú hai tôi là tổng giám đốc của tập đoàn Thánh Đỉnh hở..." Giọng nói vừa phách lối lại tràn đầy sự khinh thường này dĩ nhiên là từ Mộc Lăng Phi truyền tới rồi. Mộng Tiêu ngoảnh đầu nhìn anh ta một cái, cũng chẳng thèm để tâm mà tiếp tục quay đầu dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Diệp Phong. "Ừm, tôi theo họ mẹ." Diệp Phong chỉ đơn giản đáp lại cô mấy từ. "Ồ, ra vậy." Mộng Tiêu gật đầu, trong lòng cũng bắt đầu suy xét, nói như vậy, hai người này là chú cháu ruột hử? Chậc chậc chậc, thật tình muốn biết nếu như Diệp Phong biết cô chính là nghệ sĩ mà hôm nay xém chút bị anh ta sử dụng quy tắc ngầm thì sẽ có vẻ mặt thế nào đây. "Được rồi được rồi, Lục Mộng Tiêu, cô cũng đừng có ở lì chỗ này nữa, về trước đi." Mộc Lăng Phi nói, móc từ trong túi ra một chiếc chìa khóa rồi ném cho cô. "Về đâu cơ?" "Đương nhiên là về 602 rồi. Lẽ nào đêm nay cô còn muốn ở nhà chú hai tôi?" Mộc Lăng Phi nhún vai, ánh mắt vụt bay "Cơ mà, nếu cô thực sự muốn ở lại, thì tôi cũng không để tâm đâụ" Dù sao anh cũng không muốn nhìn thấy cái đồ nhà quê này.
Tổng giám đốc cầm thú rất nguy hiểm. Dưới mắt kính, Mộng Tiêu âm thầm trợn trắng mắt, anh ta không để tâm, còn cô thì có để tâm đây nè Vả lại, Diệp Phong là ai cơ chứ Là tên giám đốc cầm thú lúc nào cũng đều có thể ra tay với cấp dưới đó, ở cùng một chỗ với anh ta, nghĩ thôi cũng thấy nguy hiểm rồi. Không nói nhiều, xách vali lên, Lục Mộng Tiêu quay đầu đi ra khỏi 601. Người vừa mới rời khỏi, Mộc Lăng Phi xông đến bên cạnh Diệp Phong, đặt tay lên vai anh "Chú hai... có chuyện này, con muốn bàn bạc với chú một chút." "Chuyện gì?" Diệp Phong lạnh lùng nói, lôi cái tay đang đặt trên vai mình của Mộc Lăng Phi xuống. "Trong công ty chú có một người nghệ sĩ tên Tiêu Tiêu ha?" Vẻ mặt Diệp Phong mới rồi hẵng còn bình thản, giờ phút này ánh mắt lại thêm chút phập phồng và nghiêm túc "Từ bao giờ mà bay lại bắt đầu quan tâm tới mấy nghệ sĩ bên lề này?" "Con có hứng thú với cô ấy mà " "Lăng Phi, chú khuyên con vẫn nên hủy bỏ sự hứng thú đó đi " Diệp Phong trở tay, vỗ vai Mộc Lăng Phi. Con mắt đào hoa chớp một cái, sóng mắt Mộc Lăng Phi khẽ đảo "Hửm? Sao lại thế? Chú hai... Chắc không phải, chú cũng có hứng thú với cô ấy chứ?" "Ha..." Diệp Phong khẽ cười một tiếng, trong mắt mang theo những ý tứ sâu xa. Căn phòng to như vậy, những loại biệt thự cao cấp này thông thường đều là dạng hai tầng , diện tích lớn đến mức gần như không khác biệt thự là mấy, hơn nữa còn rất gần công ty cô. 复式两层 Compound house. Thường ở biệt thự, cả tòa biệt thự được chia ra làm 2 tầng, sử dụng thang máy để lên xuống. Mộng Tiêu ngồi trên sofa, đưa mắt coi xét bốn phía cái nơi mà mình sẽ phải ở lại tạm thời này, rồi cô lại nhớ đến đôi chú cháu kia...Một thì mặt người dạ thú, một thì hống hách ngang ngược, nghĩ chắc cuộc sống sau này đặc sắc lắm đây. Cười khổ một tiếng, cô thò tay muốn cầm cốc nước trên bàn lên. "Choang " Chiếc cốc không cẩn thận bị đánh đổ, nước ào ào đổ đầy một bàn thủy tinh, Lục Mộng Tiêu nhanh chóng đứng dậy lấy khăn giấy laụ "Lục Mộng Tiêu, cô làm gì vậy hả? Vừa vào mà đã nghe thấy loang choang leng cheng rồi." Mộc Lăng Phi đẩy cửa vào, điệu bộ uể oải bước về phía phòng khách, hắt ánh nhìn khó chịu về phía sofa. "Lau nước." Nhiều hơn một từ cô cũng chẳng nói, không ngừng lấy giấy lau nước đọng trên bàn. "Làm đổ nước hử?" Mộc Lăng Phi hỏi, hất mắt đến trên bàn, lại tiếp tục nói "Không phải đấy chứ, cô lớn thế này rồi mà tay chân còn không nhanh nhẹn được hả?" Ánh mắt ngập tràn ý chê bai lại quăng về phía cô. "Đúng thế đó, như anh đã thấy, chân tay tôi không nhanh nhẹn vậy đó, sau này chỉ đành nhờ anh chăm sóc tôi rồi." Cô thong dong nói, động tác lau bàn càng chậm hơn. Mặt Mộc Lăng Phi thoáng xanh. Chăm sóc cái đồ nhà quê này á? Chỉ có điên mới làm Sự bực bội bùng lên, vừa đang muốn nói thì ánh mắt đột nhiên chú ý tới một cuốn sách trên bàn, con ngươi nhanh chóng co rút lại, anh rảo bước tới bên chiếc bàn, một phát đẩy Lục Mộng Tiêu ra, sốt sắng cầm cuốn sách trên bàn lên... Sách đã bị ướt mất hơn một nửa rồi... "Lục Mộng Tiêu, cô coi mình đã làm được chuyện tốt gì đây " Mộc Lăng Phi cầm cuốn sách rồi vội vàng phẩy nước trên đó đi. Xém chút thì cô đã ngã nhào ra đất, vất vả lắm mới vịn được bàn và sofa để đứng vững thì liền nhìn thấy một cuốn sách chắn ngay trước mắt. Í... Bìa cuốn sách này sao thấy quen mắt thế nhỉ?
Lịch trình bị hủy bỏ. A? Đây chẳng phải là bộ sưu tập ảnh của cô sao? “Sao anh lại có cái này?” Trong chốc lát, cô cũng đã quên không tranh cãi nữa, nghi ngờ nhìn về phía Mộc Lăng Phi. “Thật là cả một tập ảnh quý báu như vậy bị cô làm hỏng hết rồi, cô đúng là đồ quê mùa mà, đúng là khắc tinh của tôi ” Khóe miệng Mộng Tiêu giật giật, người thật đứng ngay ở trước mặt, mà anh ta còn quý trọng tập ảnh hơn? Có điều, Mộc Lăng Phi tiếng tăm lẫy lừng thế mà cũng có tập ảnh của cô Ngạc nhiên, quả là ngạc nhiên Cô bỗng giật lấy tập ảnh trong tay anh ta. “Này…… Lục Mộng Tiêu cô làm gì vậy? Mau trả lại cho tôi nhanh ” “Dù sao nó cũng đã bị hỏng rồi, còn giữ lại làm gì.” Cô vừa nói xong, vứt tập ảnh đã ướt hơn phân nửa vào thùng rác. Mộc Lăng Phi sửng sốt nhìn tập ảnh bị vứt trong thùng rác, gân xanh trên trán bỗng chốc nổi lên…… “Lục Mộng Tiêu…… Cô cái này…… ” “Anh gấp cái gì? Chút nữa tôi tặng cho anh một tập không phải là được rồi sao. Đúng rồi, tôi ngủ ở phòng nào vậy?” Cô hỏi với giọng điệu thờ ơ, hoàn toàn không để ý đến sự nóng nảy của anh ta. “A…… Cô đúng là người quê mùa, vẫn còn dám ăn nói lung tung nữa……” Ăn nói lung tung? Có phải anh ta nghĩ cô lừa anh? Những cái khác có lẽ cô còn không lấy được, nhưng cái này, cô vẫn có thể lấy. “Tôi ngủ ở phòng nào?” Mộng Tiêu không có ý trả lời câu hỏi của anh ta, vẫn tiếp tục hỏi. Mộc Lăng Phi nhíu mày, cũng không có trả lời câu hỏi của cô “Tôi cho cô thời gian một ngày, ngày mai tôi muốn nhìn thấy một tập ảnh nguyên vẹn.” “Anh không nói cho tôi biết tôi ngủ ở phòng nào, tôi sẽ tùy tiện đi chọn một phòng.” Hai người anh một câu, tôi một câu, trong lời nói không hề có ý trả lời người bên cạnh, hoàn toàn không để ý tới đối phương. Ngày hôm saụ Trên xe bảo mẫu, Lục Mộng Tiêu ngồi ung dung trên xe trang điểm, đội tóc giả,cô từ một cô gái bình thường, lại lần nữa biến thành một minh tinh. Như thường lệ cô đi đến công ty, theo sau mấy nghệ sĩ khác đi vào bằng cửa bên…… “Tiêu Tiêu, có chuyện rồi.” Người đại diện của cô rối rít chạy đến, kích động bắt lấy hai vai của cô. “Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” “Lịch trình sắp tới của em đều đã bị hủy bỏ ” “Cái gì? Sao lại vậy?” Mộng Tiêu khiếp sợ hỏi, như là nghĩ tới gì đó “Nên sẽ không…… Là Diệp Phong làm đi?” Nghĩ lại, ngày hôm qua đã cự tuyệt dùng quy tắc ngầm với Diệp Phong, rất có khả năng là anh ta làm. “Đúng vậy, làm sao em biết? Tiêu Tiêu, rốt cuộc ngày hôm qua em đắc tội gì với tổng giám đốc Diệp?” Người đại diện sốt ruột dậm chân, trong nháy mắt Lục Mộng Tiêu đã bước dài đến chỗ thang máy “Tiêu Tiêu, em đi đâu vậy?” “Tìm Diệp Phong ” Âm thanh còn vang lại, mà người đã bước vào trong thang máy. ‘đing.’ Cửa thang máy mở ra, Lục Mộng Tiêu đã bước thẳng tới văn phòng tổng tài, vừa đến cửa, liền đụng phải thư kí từ bên trong đi ra. “Tiểu thư, xin hỏi cô có việc gì sao?” “Tôi muốn tìm Diệp Phong.” “Công ty có quy định, muốn gặp tổng giám đốc Diệp, phải có hẹn trước.” Thư kí vừa dứt lời.
Chất vấn Diệp Phong. “Cho cô ấy vào.” Một âm thanh lạnh lùng phát ra từ trong văn phòng. Thư kí ngẩn người, quay đầu lại nhìn thoáng qua, lập tức đứng sang một bên lễ độ nói “Mời vào.” Nghe tiếng, cô đi vào bên trong văn phòng, không có thư kí che chắn, liếc mắt một cái liền nhìn thấy được Diệp Phong đang ngồi trước bàn công tác. “tổng giám đốc Diệp, thật ngại quá đã quấy rầy anh, nhưng mà, tôi nghĩ chắc hẳn là anh cũng biết, tôi đến đây vì mục đích gì?” Mộng Tiêu mỉm cười, nhưng trong ánh mắt lại như là mang theo ngàn con dao nhỏ. Diệp Phong vẫn đang xử lý đống văn kiện, lúc này mới dừng lại, ngẩng đầu nhìn Lục Mộng Tiêu, anh lại quay sang nhìn thư kí, ý bảo ra ngoài. “A…… Cô là tới tiếp tục làm nốt chuyện tình hôm qua của chúng ta sao?” Con ngươi đen sâu thẳm mang theo thích ý, khóe miệng cũng gợi lên ý cười. Đôi mắt Mộng Tiêu chợt lóe, nhưng thật ra có chút bội phục Diệp Phong nói thẳng như vậy, rõ ràng lớn lên đẹp trai, lại có quyền có thế, làm chi phải bức người dùng quy tắc? Anh ta đam mê phương diện đó ư? “tổng giám đốc Diệp…… Ngài thực hài hước……” Cố kéo lên ý cười, cô cười khanh khách hai tiếng, cho dù trong lòng cô có một đống ý nghĩ đi nữa, thì cũng không thể nói thẳng ra a, dù sao tương lai còn muốn kiếm bát cơm thì vẫn còn phải dựa vào Diệp Phong. “Hài hước? Cô cho rằng tôi là ở cùng cô nói giỡn hay sao?” Cho dù anh ta thật nghiêm túc, cô có cởi quần áo theo anh lên giường, đến ngày nào đó anh biết cô là vị hôn thê của cháu trai mình, còn không có hộc máu…… Tôi đây là đang giúp anh a, tổng giám đốc Diệp…… Đương nhiên, những lời này Lục Mộng Tiêu không có khả năng nói ra, vạch trần thân phận chính mình, cũng chẳng khác nào chặt đứt sự nghiệp diễn viên của mình. “tổng giám đốc Diệp, tôi biết, ngày hôm qua tôi có đụng chạm đến anh, tôi xin lỗi. Tôi về sau nhất định sẽ thành thật công tác, tuyệt đối sẽ không nhiễu loạn anh thêm nữa. Anh hãy cho tôi tiếp tục công việc đi.” Lời của cô đầy ẩn ý nói, vừa uyển chuyển, cũng đủ cho thấy lập trường chính mình. “A……” Diệp Phong ưu nhã cười, cô thực thông minh, lời nói cũng thực khôn khéo, bất quá…… “Tiêu Tiêu, cô còn tính toán ở trước mặt tôi làm bộ tới khi nào?” “Hả?” Mộng Tiêu sửng sốt một chút, giả bộ? Cô giả bộ cái gì? Cái này Diệp Phong, nói chuyện như thế nào làm cho người khác luôn không biết được anh ta đang nghĩ gì. “Như thế nào, còn muốn làm bộ không nhớ rõ tôi sao?” Diệp Phong đứng dậy, nụ cười trên khóe miệng dần trở nên lạnh lẽo, anh vòng qua bàn hướng chỗ Mộng Tiêu đi đến. “A? tổng giám đốc Diệp, tôi không hiểu anh đang nói cái gì.” Mộng Tiêu không hiểu ra sao lắc lắc đầu, hoài nghi anh có phải hay không cùng mình đánh đố. “A…… Chẳng lẽ cô ngay cả hai năm trước, tìm mọi cách trèo lên giường tôi, cũng muốn làm bộ đã quên?” Ong…… Trong đầu như có tiếng sấm đánh nổ tung, Lục Mộng Tiêu cho rằng chính mình nghe lầm, kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Phong, lời nói của anh vẫn còn phảng phất bên tai. Hai năm trước…… Cô tìm mọi cách trèo lên giường Diệp Phong? Đùa cái gì vậy Diệp Phong đây là muốn dọa cô trí nhớ không tốt ư? Hai năm trước, cô căn bản không biết anh là ai “tổng giám đốc Diệp…… Hai năm trước tôi vừa mới tiến vào giới giải trí. Anh có phải hay không nhớ lầm người?” Nếu không phải Diệp Phong nhớ lầm người, chính là thật sự đùa giỡn cô.
TÔI GIÚP CÔ NHỚ LẠI “Tiêu Tiêu, có phải mấy năm nay quanh em nhiều đàn ông quá … nên em không nhớ nữa đúng không, hử?”. Trong giọng điệu nhàn nhã của anh ta lại mang một chút sắc bén, bước vài bước đến trước mặt cô, giơ tay lên nắm lấy cằm cô. Ưm…. Thế này hơi bị ngược rồi đấy Vậy mà lại quay ra nói cô không nhớ. “Giám đốc Diệp, tôi không biết anh đang nói gì cả. À, anh cứ để tôi về ngoan ngoãn làm việc, tôi sẽ nghĩ thật kỹ về những lời anh nói.” Xem ra, dù thế nào thì Diệp Phong cũng sẽ không dễ dàng tha cho cô đâu, không bằng cứ kéo dài thời gian, sau này nghĩ cách giải quyết saụ Điều quan trọng nhất là phải giành lại công việc. “Không nhớ ra à? Không sao, để tôi giúp cô nhớ lại.” Anh ta muốn làm gì? Tại sao tự nhiên lại đến gần cô như thế? Này này Không phải anh ta muốn đè cô ra đó chứ? Mộng Tiêu nghĩ, mình nên làm gì đó, vừa muốn nghiêng đầu qua thì “Ưm…” đôi môi đỏ đột nhiên bị đôi môi lạnh như băng phủ lên. .. Cảm giác đó giống như để pudding trên môi vậy, vừa thoải mái vừa khiến da đầu người ta thấy tê dại. Cô hít sâu một hơi, chân lùi về sau vài bước, nhưng đôi vai lại bị tay anh giữ chặt Cho dù cô có cố sức lùi về sau thì cũng bị anh theo sát từng bước. Tên cầm thú ăn thịt người không nhả xương này, muốn gặm cô ở đây thật chắc? “Đong” một tiếng, lưng của Mộng Tiêu bị va phải chiếc bàn làm việc ở sau lưng, một đống tài liệu rơi lả tả xuống chân hai người. Đau đau đau…. Cột sống như bị đập vỡ vậy, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau, cô không còn sức để chống lại đôi môi ấy nữa… Một giây sau đó, anh nhân cơ hội lẻn vào… Mộng Tiêu cũng không hề phản kháng, mặc kệ cho anh hôn, đến lúc sắp hết hơi rồi anh mới nghĩ đến việc bỏ qua cho cô, chầm chậm rời khỏi đôi môi của cô. “Nhớ lại được gì không?” anh hỏi trêu Hít một hơi thật sâu, cô ngẩng đầu lên, không hề trốn tránh mà nhìn thẳng vào mắt anh “Giám đốc Diệp, tôi thấy tôi không thể nhớ lại gì đâụ” Chuyện chưa xảy ra bao giờ thì làm sao mà nhớ lại được “Vậy sao...” “Đúng vậy, nhưng mà, anh hôn cũng hôn rồi. Bây giờ nên bàn về điều kiện rồi chứ?” Chuyển ánh mắt đi một cái, dũng cảm hơn lúc nãy nhiều rồi. “ Ồ, một nghệ sĩ bé nhỏ như cô, định lấy gì để trao đổi với tôi?” “Tổng giám đốc mới nhậm chức của Thánh Đỉnh, vừa mới lên chức vài ngày đã sàm sỡ nhân viên, chuyện này mà truyền ra ngoài, giám đốc Diệp…. chắc là sẽ không tốt cho danh tiếng của anh đâu Danh tiếng anh mà không tốt… chắc là cổ phiếu sẽ rớt giá nhỉ ? Chỉ vì một nghệ sĩ bé nhỏ mà như thế, không đáng đâu nhỉ Cô chớp chớp mắt, giọng điệu than thở. “Uy hiếp tôi?” “Không dám không dám. ” “Ha, cô có thể ra ngoài rồi.” Người ta đều nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng trong đôi mắt của Diệp Phong, cô không nhìn thấy gì cả, không có sự tức giận, cũng chẳng có sự thỏa hiệp. Ánh mặt cô đi theo Diệp Phong ngồi xuống chiếc ghế trên bàn làm việc.
ÂM MƯU BÍ MẬT CỦA MỘNG TIÊU “Giám đốc Diệp, vậy việc của tôi…” “Vậy thì phải xem biểu hiện của cô sau này rồi ….” Anh cúi đầu, cầm tài liệu lên, sau đó thì không để ý đến cô nữa. Lưu Hương Các, là nơi giải trí nổi tiếng nhất trong đất phồn hoa này. Cho dù là ngày hay đêm thì ở đây vẫn tràn đầy những tiếng nói cười vui vẻ, hơn nữa người đến đây tìm trò tiêu khiển cũng đều là những người không giàu thì cũng có thân phận cao quý. “Giám đốc Diệp, hạng mục lần trước anh nói thực sự rất hay, nếu như có cơ hội, tôi hi vọng chúng ta có thể hợp tác.” trong phòng VIP của tòa nhà, có một ông sếp to béo đang nói liên tục. “Sẽ có cơ hội thôi.” Diệp Phong chỉ cười một cách nhã nhặn. Ông sếp đó cũng rất biết điều, không nói tiếp nữa “Đúng vậy, sẽ có cơ hội thôi. Hôm nay giám đốc Diệp chịu nể mặt mà đến, chúng ta không nói chuyện công việc, nào, uống rượu, uống rượu ...” Ông sếp béo nâng ly, bầu không khí cũng dần dần náo nhiệt trở lại. Lúc này … Một người đẹp mặc chiếc váy dài màu đỏ chầm chậm đến gần Diệp Phong, nhẹ nhàng dựa vào người anh, cầm một ly rượu vang trên bàn lên. Giám đốc Diệp, tôi tên là Hoa Hồng, nghe danh anh đã lâu, không ngờ hôm nay lại có cơ hội gặp được anh, đúng là vinh hạnh của tôi. Tôi kính anh một ly rượụ” Người đẹp cười lên, còn đẹp hơn cả hoa. Diệp Phong không nâng ly, nhưng lại nhìn người đẹp đó đầy hứng thú… Lúc này, ở một tầng khác của Lưu Hương Các, tiếng nhạc Metal nặng vang lên trong căn phòng rộng lớn, cách trang trí ở đây giống như quán bar vậy. Lục Mộng Tiêu ngồi một mình ở một vị trí khá xa, uống rượu một cách thất thần, trong ánh mắt có vài phần lo lắng. Cũng không biết cô Hoa Hồng đó hành động thế nào rồi…. Haiz, cứ nghĩ đến việc sáng nay, sau khi cô bước ra khỏi phòng làm việc, cô đã nhàn rỗi cả một ngày trời. Hết cách rồi Diệp Phong không phải là muốn cô lấy lòng sao? Lần này cô đã dùng cả gia tài của cô để mua công chúa Hoa Hồng nổi tiếng nhất Lưu Hương Các đấy Điều đó gọi là nhờ vả người khác thì phải chịu yếu thế trước người ta. Nếu Diệp Phong mà động vào Hoa Hồng thì chắc là cô sẽ lấy lại được công việc rồi. “Reng reng reng….” Bị tiếng chuông điện thoại làm phiền, Mộng Tiêu vội vàng bỏ ly rượu xuống, rút điện thoại ra “Alo…” “Cô Lục, là tôi, Hoa Hồng. Như cô dặn dò, tôi đã phục vụ giám đốc Diệp xong rồi…. anh ấy rất vui.” Giọng nói yêu kiều truyền đến từ đầu kia điện thoại. “Cô được đó nha ” “Bây giờ tôi đang ở phòng bao số 301, ảnh mà cô bảo tôi chụp tôi cũng chụp rồi, cô qua lấy đi.” “Được” để phòng trường hợp ngoài ý muốn, cô cũng đã chuẩn bị phương án dự phòng nhỡ đâu Diệp Phong ăn xong chùi mép không chịu nhận thì sao? Đối phó với kiểu tổng giám đốc lưu manh như anh ta, không chuẩn bị chứng cứ, bị lừa thật thì thiệt lắm Thế nên cô bảo Hoa Hồng có cơ hội thì chụp vài tấm ảnh gợi cảm lúc thân mật với Diệp Phong, nhỡ đâu đàm phán không được thì cũng có chứng cứ trong tay. 301, đúng là chỗ này rồi. Lục Mộng Tiêu mở cửa bước vào mới phát hiện ra cửa chỉ khép chứ không đóng hẳn vào, cô đẩy cửa vào….
Gãi đúng chỗ ngứa. Ánh sáng trong phòng mờ ảo song vẫn mở đèn tường nên mới có thể chiếu sáng một chút. Người đâu? Cô đi tới bên giường rồi nhìn xung quanh một chút. "Đang tìm cái gì thế?" Một âm thanh từ tính chợt vang lên bên cạnh. Ai? Tại sao cô lại nghe thấy giọng nam trầm thấp, tao nhã như thế này... Cô chắc chắn giọng nói này không thể nào là của một cô gái Lục Mộng Tiêu nuốt một ngụm nước bọt, cô máy móc chậm rãi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Phong nhẹ nhàng tựa vào khung cửa bên cạnh, khóe miệng anh treo một nụ cười như có như không, anh dùng ánh mắt trêu ghẹo mà nhìn cô. "Diệp Phong? Anh..." Tại sao anh ta lại ở chỗ này vậy? Không phải anh đang cùng Mân Côi gạo nấu thành cơm rồi hay sao? Làm sao còn ở chỗ này? Mân Côi đâu? Không phải cả hai đã làm giao dịch gì đó chứ... Cô cảm thấy trời đất xoay chuyển, cả đầu ong ong, cô nhìn thẳng vào Diệp Phong suýt chút chỉ thiếu viết lên mặt hai chữ xấu hổ to đùng nữa mà thôi. "Hửm? Cô muốn gì thì cứ nói thẳng, không cần phải ấp ấp mở mở như vậy.” Diệp Phong đứng thẳng người, từng bước một tiến đến chỗ cô... Nói thẳng... Chẳng lẽ hỏi thẳng Mân Côi đi đâu rồi hay sao? Lục Mộng Tiêu không ngừng đảo mắt, cô cố tình liếc nhìn phía sau anh ta, cô ngó trái ngó phải nhưng hoàn toàn không hề trông thấy bóng dáng Mân Côi. Kỳ quái, rõ ràng là Mân Côi bảo cô giao dịch ở đây, nhưng sao tới rồi lại không thấy người đâu? "Phải rồi... Tại sao cô lại ở chỗ này?" Diệp Phong bước đến từng bước từng bước ép sát vào cô, anh từ trên cao nhìn xuống... Lục Mộng Tiêu bất giác lui lại mấy bước. "Tôi, tôi tới chỗ này..." Nguyên nhân chính không thể nào nói được, cô nên bịa lý do gì bây giờ? "Cô đến đây là để giao dịch với người đàn bà kia.” Anh ta cười lạnh, bước từng bước tới “Đến nước này rồi, tôi cũng không thể không nói, thật ra cho dù cô có hối lộ thủ trưởng cũng không biết gãi đúng chỗ ngứa, cô thế này làm tôi thất vọng quá đi...” “Bang.” Lục Mộng Tiêu ngã ngồi xuống chiếc giường đằng saụ Không gãi đúng chỗ ngứa? Là ý gì đây? Chẳng lẽ Diệp Phong không thích Mân Côi? Nhưng vừa nãy lúc nói chuyện điện thoại cô rõ ràng nghe Mân Côi nói một cách tự tin như vậy... Mắt cô trợn tròn. Ánh mắt nghi hoặc của cô nhanh chóng trầm xuống. "Anh mua chuộc Mân Côi?" Cô nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có khả năng này, bằng không tại sao Mân Côi lại lừa cô đến đây. "A..." Nụ cười trên môi anh bỗng chốc lạnh đi vài phần, anh cúi người, khuôn mặt kề sát mặt cô “Làm gì phải hao tiền tốn của như vậy? Cô đem chính mình đóng gói lại mang tặng tôi không phải hay hơn sao?” Bàn tay to lớn của anh đặt lên vai cô, ấn cô xuống giường. "Diệp Phong " Lục Mộng Tiêu thét lên một tiếng kinh hãi, cô không ngờ tên này lại khó đối phó như vậy, cô nghĩ, chỉ cần một mỹ nữ là có thể đáp ứng hắn... Cô sai rồi, người đàn ông này chỉ muốn tìm kiếm thú vui từ cấp dưới mà thôi "Đừng..." Cô cảm thấy cổ mình có chút ngứa, không khỏi khẽ nhíu lại mày. Còn hắn lại không ngừng việc đùa bỡn mái tóc dài của cô, còn tay kia thì vẫn chậm rãi tiến đến thắt lưng cô...
Nữ thần Mộc Tiêụ "tổng giám đốc Diệp Tôi còn chưa nói muốn tự mình hiến thân mà " Cô nghiến răng, âm thanh phát ra từ giữa kẽ răng. "Còn cần tôi phải nói rõ ràng ra nữa sao? Ở một câu lạc bộ giải trí như thế này, cô chủ động xông vào phòng riêng của tôi, hành động đó hình như đã đủ nói lên tất cả...” Theo lời anh, chỉ cần đi nhầm phòng thì đều bắt buộc phải đi ngủ cả à? Ban nãy nếu tiến vào là một người đàn ông, anh cũng sẽ làm như vậy à? Ánh mắt Mộng Tiêu chuyển động một vòng, đột nhiên cô đứng thẳng lên. Diệp Phong nhíu nhíu chân mày, tâm trạng rất phấn khởi xem cô còn muốn giở trò gì tiếp đây. Mộng Tiêu nghiêng đầu, cô xoay người một cái, hai tay trực tiếp đè lên ngực Diệp Phong "tổng giám đốc Diệp, ngài cảm thấy hành động hiện giờ của tôi là thế nào? Còn không vừa lòng sao?” Cánh môi anh hé mở, mấp máy chuẩn bị nói gì đó... “Tinh tinh tinh.” Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên đáng tan bầu không khí ám muội trong phòng, Lục Mộng Tiêu quét mắt, lập tức thuận thế thoát ra khỏi người anh, cô thận trọng lui về phía sau bức tường, cô dán sát người lên đó. "tổng giám đốc Diệp vội như vậy, tôi không dám quấy rầy, anh cứ từ từ nghe điện thoại..." Thời cơ ngàn năm có một này, cô tuyệt đối không muốn bỏ lỡ, sau khi nói xong liền một mạch chạy ra khỏi phòng. Cuộc điện thoại này đến rất đúng lúc, nếu không cô còn phải tốn không biết bao nhiêu công sức nữa mới có thể tìm được cơ hội. Cộp cộp cộp... Cô đi thẳng một đường khỏi Lưu Hương Các... “Bộp.” Bả vai cô đột nhiên va phải người nào đó... Mộng Tiêu đang chạy vội quay đầu nhìn lại “Xin lỗi, tôi không cố ý… tôi...” Cô còn chưa nói xong đã nhất thời đứng hình, kinh ngạc nhìn chằm chằm người mình vừa không cẩn thận đụng phải... Mộc Lăng Phi? Tại sao người cô va phải lại là anh? Những bóng đèn thủy tinh trên hành lang nhẹ nhàng lắc lư, vẻ mặt Mộc Lăng Phi có chút mất kiên nhẫn, vừa xoa xoa mi tâm vừa nhìn xuống... Khi ánh mắt nhìn thấy người vừa đụng phải mình... "Tiêu Tiêu?" Chút không kiên nhẫn vừa mới lộ ra kia trong phút chốc tan thành mây khói, trán cũng giãn ra, anh định vài hôm nữa mới cho người hẹn gặp cô, vậy mà bây giờ lại gặp được ở nơi này. Mộc Lăng Phi có album ảnh của cô, đương nhiên nhận ra được. "Oa... Mộc tiên sinh, hóa ra là ngài." Mộng Tiêu lập tức lấy lại bình tĩnh, cô gật gật đầu, không biết có phải hôm nay cô ra đường không coi ngày hay không, mới trốn từ chỗ tên chú cầm thú kia ra liền gặp ngay cháu của anh. Ai da... "Thực thật không ngờ, sẽ gặp được cô ở đây đấy cô Tiêu, tôi sớm đã nghe một người bạn nhắc đến cô, tôi luôn muốn có dịp sẽ làm quen với cô…” Mộc Lăng Phi lịch thiệp mỉm cười, ánh mắt xinh đẹp như thêu hoa, trong đôi mắt ấy như dòng nước suối ấm áp động lòng người nhẹ nhàng lướt qua... Đây chính là nụ cười của mỹ nam nha Quả là đẹp đến nao lòng mà Nhưng cô không nhìn lầm đấy chứ? Gương mặt kiêu ngạo hôm qua cũng là của Mộc Lăng Phi đang đứng trước mặt này sao? Tên này đổi tính rồi? Cô nghĩ cũng không muốn tự tìm phiền toái khi làm bạn với tên này. "Đã nghe tiếng của Mộc tiên sinh từ lâu, hôm nay may mắn được gặp, quả nhiên không giống như người thường.” Mộng Tiêu mỉm cười, cô chuẩn bị tìm một cái cớ để tùy tiện để giảng hòa.
Nhầm chìa khóa
Cơ thể Mộc Lăng Phi cứng đờ, trong mắt hiện lên toàn nghi hoặc, sự kì lạ này vì anh biểu đạt không rõ hay sao? Rõ ràng anh nói là muốn kết bạn mà…
Nhưng tại sao cô không nhắc một lời nào về việc kết bạn?
Chẳng lẽ, cô không muốn kết bạn cùng với anh?
Không thể nào
Sao có thể có người con gái không muốn kết bạn cùng Mộc Lăng Phi anh chứ?
"Đúng rồi, hôm nay chúng ta đã gặp mặt, nếu như Tiêu Tiêu có thời gian, không bằng chúng ta vào Bao Sương uống vài ly tán gẫu một chút?"
“Không được.” Cô dường như không cần phải suy nghĩ đã từ chối.
“Hả?” Mộc Lăng Phi có chút không thể tin vào tai mình khi nghe được lời từ chối đó.
“Tôi không rảnh, rất xin lỗi.” Lúc này Mộng Tiêu mới nói thêm một câụ
"À không sao, nhưng nếu không thì thế này đi, nếu không chúng ta tìm một thời gian rảnh để hẹn nhau, thế nào?" Anh nhìn cô với vẻ không thể tin được, không ngờ lại có người phụ nữ sẽ cự tuyệt lời mời của anh.
Hai người đứng đối diện với nhau, Mộng Tiêu cười một cách ngượng ngùng, tìm một thời gian rảnh để hẹn nhau? Sau này về chung nhà mỗi ngày đều có thể gặp, chỉ sợ nếu anh mà nhìn thấy dáng vẻ lúc cô ở nhà, thì sẽ chẳng vui vẻ mà nói những lời này đâu….
“Tôi xin nhận lòng tốt của anh, nhưng mà thật sự rất xin lỗi, trong khoảng thời gian này tôi rất bận không sắp xếp được thời gian, trước tiên cứ như vậy đi, tôi đi đây, tạm biệt.”
Mộng Tiêu cười nhạt, cô vẫy tay không nói thêm một lời nào nữa, dứt khoát chạy nhanh ra bên ngoài…
Chỉ để lại một mình Mộc Lăng Phi đứng trên hành lang nhốn nháo….
Hắn nhìn bóng dáng của Mộng Tiêu, cả người dường như không còn hơi sức, cô gái này…. thế mà thật sự đã cự tuyệt hắn không chỉ một mà là hai lần
“Lăng Phi, sao anh còn đứng ở hành lang vậy? Mau vào đây chơi đi, mọi người đều đang đợi anh đó.” Lúc này, cửa của một căn phòng ở phía trước Bao Sương đã mở ra, một người đàn ông ló đầu ra vẫy tay với Mộc Lăng Phi.
“Không có hứng, không chơi đâu ” Sắc mặt Mộc Lăng Phi bỗng nhiên trầm xuống, ánh mắt cũng trở nên cực kỳ lạnh lùng, rốt cuộc chỗ nào có vấn đề vậy, tại sao mà Tiêu Tiêu, không để ý đến anh?
“Hả… Lăng Phi, anh đi đâu vậy?”
“Về nhà ”
Trước cửa của một căn hộ cao cấp, một cô gái bình thường với mái tóc dài ngang vai, cô mang một cặp kính đen đang đứng trước cửa phòng 602.
Lục Mộng Tiêu cầm chìa khóa trong tay, cô không ngừng cắm vào ổ khóa, làm sao vậy? Cô ấy đứng ở đây cắm thử cả mười mấy phút rồi, nhưng sao vẫn không thể mở được cửa chứ?
Chẳng lẽ chìa khóa có vấn đề?
Không đúng, đây rõ ràng là chiếc chìa khóa mà hôm qua Mộc Phi Lăng đưa cho cô, anh còn ngàn dặn vạn dò kêu cô đừng làm mất chìa khóa….
Sao lại không mở được chứ?
Rút chìa khóa ra, cô mở to đôi mắt tròn trịa nhìn chằm chằm vào chìa khóa, sẽ không phải là tên Mộc Lăng Phi kia cố ý đem chìa khóa giả đó chứ? Tên kia thật dám làm thế à?
Mộng Tiêu vừa nghĩ vừa dời mắt đến cửa phòng 601, thử những phòng khác xem sao.
Cô dứt khoát đi đến cửa phòng 601 và cắm chìa khóa vào, vặn mạnh một cái...
“Cạch….”
Cửa mở rồi…
Lục Mộng Tiêu mở mạnh của phòng ra, biểu cảm trên khuôn mặt hoàn toàn cứng đờ, không phải chứ? Đây không phải là chìa khóa của phòng 602 sao? Tại sao lại có thể mở được cửa phòng của Diệp Phong cơ chứ?
Quả nhiên vẫn bị hiểu lầm rồi.
“Cô đang làm gì thế?” Sau lưng đột nhiên có một giọng nói lạnh như băng.
Nghe được giọng này cô rùng mình một cái, giờ phút này cô thấy mình giống như đang ở trong hầm băng, cô quay đầu lại một cách máy móc, hiện lên trước mắt là một thân thể cao lớn...
Cô ngẩng đầu lên một chút đã thấy một gương mặt tinh xảo xuất hiện, ánh mắt đen thâm trầm, không ai khác chính là Diệp Phong… Tốt, trùng hợp quá mà, về nhà lúc nào không về lại về ngay lúc này?
Ai?
Sao anh ta lại dùng loại ánh mắt khác thường thế này nhìn chằm chằm cô thế?
Không phải là đang nghi ngờ cô lén lút mở cửa nhà mình với âm mưu gì chứ?
“Cô Lục, tôi không ở nhà, cô mở cửa nhà tôi, cho hỏi cô đang muốn làm gì?” Chợt anh nói một câu như thế.
Quả nhiên, vẫn bị hiểu lầm…
“Anh đừng hiểu lầm, tôi không phải muốn vào nhà anh lúc anh không có nhà đâu, đây là chìa khóa do Mộc Lăng Phi cho tôi nhưng tôi lại không mở được cửa nhà mình, cho nên mới mở thử cửa nhà anh xem được không, ai ngờ..." Cô vội vã giải thích, vừa giải thích vừa khua tay múa chân chỉ vào chìa khóa.
Nhưng nhìn lại mặt anh thì không biểu hiện ra một tí cảm xúc gì.
Lục Mộng Tiêu tiếp tục liều mạng cùng anh giải thích…
“Được rồi, vào đi.” Diệp Phong rốt cuộc cũng mở miệng, anh lạnh lùng nói một câu rồi kéo cửa phòng ra bước vào…