Một câu thời gian làm việc, một câu không muốn làm, dứt khoát làm cô không có lời nào phản bác
Mộng Tiêu đành phải chật vật bò dậy, ngồi sang bên cạnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặc dù biết rằng người này sẽ không làm đến mức đem cô đi bán, nhưng nghĩ đến bản chất cầm thú của anh ta thì lòng bàn tay cô lại đổ đầy mồ hôi.
“Cô trốn xa như vậy làm gì? Sợ tôi ăn cô sao?” Diệp Phong lạnh lùng quay sang nhìn chằm chằm cô.
“Đúng vậy ” Lục Mộng Tiêu gắt gao dính lấy cửa xe, cố gắng kéo xa ra khoảng cách cùng Diệp Phong. Từ trước đến giờ cũng không phải lần đầu tiên cô ở một mình với người đàn ông này, lần nào cũng khiến cô như đi đánh trận
“Ồ……” Khóe môi Diệp Phong gợi lên ý cười, vươn tay một cái đã bắt được cánh tay cô, trực tiếp kéo về “Cô cũng khá hiểu tôi đấy……”
Lời nói lạnh lẽo của anh ta khiến Lục Mộng Tiêu lập tức rùng mình.
Cô chợt hiểu ra, chính mình đang trên thuyền giặc
“Tổng giám đốc Diệp Cuối cùng là anh muốn đưa tôi đi đâu?” Dù sao chắc chắn cũng không phải là công việc, thật không biết người đàn ông này tới cùng có ý đồ xấu xa gì
“Nhìn dáng vẻ khẩn trương của cô, rất lo lắng à?” Anh thảnh thơi nói, giọng điệu vẫn mang vẻ trêu đùa.
Mộng Tiêu nhíu mày, nói nhảm, hoàn toàn không biết mình sẽ bị đưa đi đâu, như vậy có thể không lo lắng sao
“Khách sạn, công viên, trên xe, tự cô chọn một nơi đi.” Diệp Phong không nhanh không chậm nói, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô……
“Chọn một nơi? Ý anh là gì?”
“Chính là chọn một nơi để làm chuyện đó. Hay là…… Cô cũng có thể lựa chọn, đến nhà tôi.” Diệp Phong hơi hơi mỉm cười, đáy mắt hiện lên một tia sâu xa.
Một giây đối diện với ánh mắt này, khuôn mặt cô lập tức đỏ đến mang tai.
“Tôi muốn xuống xe ”
“Được, vậy cô nhảy đi.” Diệp Phong cũng không ngăn cản, buông lỏng tay ra ngay.
Xe đang gầm rú cực nhanh, không có một chút ý định dừng lại, Mộng Tiêu nghiêng đầu nhìn nhìn ngoài cửa sổ, ý là, nếu muốn xuống xe thì chỉ có thể nhảy xuống?
Tên ác ma
Nhận thấy poster được treo ở khắp nơi trước nhà hát, đây là buổi hòa nhạc của dàn nhạc Berlin? Lại nhìn mọi người xung quanh tấp nập đi lại……
“Không phải là anh muốn đưa tôi tới nghe nhạc chứ?” Ngồi trên xe, đám mây u ám toàn thân của Lục Mộng Tiêu cũng không thể tản ra, cô vẫn chưa biết chiếc xe này muốn đi đâu, chỉ cảm thấy tương lai một màu đen kịt.
Đến khi hoàn toàn dừng lại, tài xế xuống mở cửa xe.
Cô bước xuống xe, đập vào mắt chính là nhà hát rực rỡ. Hả? Diệp Phong đưa cô tới rạp hát làm gì? Lúc Mộng Tiêu quay đầu muốn hỏi một chút.
Diệp Phong đã sải bước tiến vào nhà hát.
Chờ cô đuổi tới mới nói
“Có vấn đề gì sao?” Diệp Phong liếc cô.
“Nhưng vừa này trên xe anh……” Lời nói vừa thốt ra miệng, chỉ thấy khóe môi Diệp Phong bắt đầu chậm chạp gợi lên ý cười, Mộng Tiêu vội vã nuốt lại lời vừa nói.
“Hóa ra cô mong đợi chuyện kia sao?” Diệp Phong cười, tay ôm eo cô, trực tiếp kéo thân thể của cô vào ngực.
Cúi đầu xuống……
Môi tiến đến sát tai Mộng Tiêu “Không sao cả, nghe xong buổi hòa nhạc, như cũ vẫn có thể thỏa mãn cô.”
“Không không không không Không cần đâu ” Cô liên tục xua tay, lập tức nhảy ra khỏi vòng tay của Diệp Phong, chỉ cảm thấy tinh thần quá mệt mỏi, rõ ràng đã bị người này đùa giỡn, cuối cùng lại biến thành như thể cô làm sai cái gì.
Nhưng mà……
Diệp Phong muốn đưa cô tới buổi hòa nhạc để làm gì?
Chẳng lẽ, thật sự vì công việc? Nhưng cô cũng không phải ngôi sao ca nhạc……
2 Ngồi trên thuyền giặc
Hai người đi thẳng vào rạp hát, Mộng Tiêu cũng lười hỏi nhiều, dù sao đây không phải là một nơi kỳ quái là được.
Bên lề đường, bởi vì có buổi hòa nhạc mà liên tục có xe đỗ lại ở cửa nhà hát. Nhưng lúc này, trong một chiếc xe màu xám bạc đang có một đôi mắt xuyên qua cửa xe nhìn thẳng vào hai người đang tiến vào nhà hát.
Lâm Vũ Vi gắt gao mím chặt môi, cúi đầu nhìn chiếc vé của buổi hòa nhạc trong tay.
Cô ta biết anh thích ban nhạc Berlin, vậy nên mới cố ý tìm người giúp lấy được hai vé, vốn định cho anh một sự ngạc nhiên.
Không ngờ…… lại bị một nghệ sĩ nhỏ bé nhanh chân tranh trước
“Hừ a Tiêu Tiêu à Tiêu Tiêu à, tôi thật sự đã xem thường bản lĩnh của cô ” Đáy mắt quét qua vẻ tàn nhẫn, vé trong tay gần như bị cô ta vo thành một nắm.
Trong nhà hát.
Ánh đèn trong thính phòng bắt đầu tối lại khi buổi hòa nhạc bắt đầu diễn tấu , toàn bộ ánh sáng đều tập trung trên sân khấụ
Thính phòng phòng dành cho thính giả/người nghe.
diễn tấu biểu diễn tấu nhạc
Mấy chục nhạc công trên sân khấu đã chuẩn bị sẵn sàng.
Theo động tác của người điều khiển, khí thế của âm nhạc như cầu vồng vang lên
Giờ phút này……
Lục Mộng Tiêu nháy mắt bị tiếng nhạc hấp dẫn, tầm mắt tập trung lên sân khấu, trong đầu đột nhiên hiện ra một sự việc.
" Ban nhạc Berlin này nghe nói rất tuyệt vời Em còn chưa được nghe diễn tấu trực tiếp, anh muốn đi không?" Trong ký ức, cô không nhớ đã từng nói như vậy với ai.
Lục Mộng Tiêu bỗng nhiên nhắm mắt lại một chút đôi, lắc lắc đầu lại mở mắt ra. Sự việc vừa vụt qua kia giống như chỉ là ảo giác.
Chắc canh là ảo giác thôi
Cô gõ gõ đầu, tiếp tục dán mắt vào phía trước, âm nhạc thanh rung động đến tâm can, làm người quên mất thời gian, đương hạ màn khi, mới bừng tỉnh……
“Đây là lần đầu tiên tôi được nghe hòa nhạc trực tiếp, cảm giác thật sự không tồi ” Lục Mộng Tiêu vừa có chút thán phục vừa có chút phấn khích quay đầu nhìn về phía Diệp Phong.
Hả……?
Diệp Phong ngủ rồi?
Mộng Tiêu ngây người chăm chú nhìn người đàn ông ngồi cạnh, anh đưa một tay lên che ánh đèn, vẫn luôn nhắm mắt lại, nhìn dáng vẻ hình như đã ngủ thật rồi
Không thể nào
Rõ ràng chính anh ta đưa cô tới nghe nhạc, kết quả anh ta lại nghe đến ngủ gật, có nhầm không vậy.
“Diệp Phong.” Cô dùng tay chọc chọc vai anh ta.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, hàng mi dài khẽ rung rồi mở mắt ra “Hết rồi à?” Hoàn toàn không có bộ dạng như vừa tỉnh ngủ, trong giọng nói còn hơi khàn khàn.
“Anh không sao chứ Chỉ người không thích nghe hòa nhạc mới ngủ giữa chừng. Là anh đưa tôi tới đây, tôi còn chưa ngủ, thế nhưng anh lại ngủ mất.” Chế giễu xong, cô vẫn không thể hiểu, nếu Diệp Phong đã không thích nghe thì tại sao còn muốn tự tìm nhàm chán.
“Cô không ngủ là đủ rồi.” Anh bất chợt nói, hoàn toàn không thèm để ý nữa mà đứng dậy, nhìn thấy đám đông đã tan dần, cũng đi về phía lối ra.
Mộng Tiêu vẫn còn ngồi yên trên ghế, trái tim đập dữ dội. Lời nói này giống như là đặc biệt đưa cô tới nghe vậy……
“Còn chưa muốn đi à?” Giọng Diệp Phong truyền đến, anh đã đi sắp tới cửa, quay đầu lại nhìn cô.