Lâm Vũ Vi cầm cọ sơn móng trên tay đang cẩn thận sơn lên móng tay.
"Cô Vũ Vi." Trợ lý chạy tới, cúi xuống nói nhỏ "
Người tên Tiêu Tiêu đã trở về, hơn nữa cô ấy đang đi đến bộ phận Thần Tượng."
"Ừ, trưởng phòng bên đó đã sắp xếp xong xuôi hết chưa?"
"Cô yên tâm, đã phân phó theo lời dặn của cô, đã chuẩn bị xong."
"Ừm, đi ra ngoài thôi, chuyện này đừng nói với bất cứ ai." Lâm Vũ Vi cúi đầu tiếp tục sơn móng tay, ánh mắt sắc bén nhưng khóe miệng lại mỉm cười.
Nghe nói, Phong là một người theo đuổi âm nhạc đã trở lại.
Xem ra cô ta sắp xếp một người đàn ông vào quấy rối, làm rất tốt
Hừ
Một diễn viên bị đóng băng hoạt động thôi mà dám đoạt người đàn ông với Lâm Vũ Vi cô sao? Cô ta không chỉ muốn cho cô thân bại danh liệt, còn muốn cho cô không có ngày xoay người.
Bộ phận Thần Tượng
"Tiêu Tiêu, cô nghĩ có tức không hả, không biết trưởng phòng bị làm sao nữa, cô chỉ ra ngoài có một chút thôi mà lại loại cô ra khỏi danh sách, dựa vào cái gì chứ? Tôi tức quá " Cô vừa đến, Hàn Hiểu Vân đã tức giận mắng.
Mộng Tiêu cũng không nghĩ tới, cô mang đầy nhiệt huyết trở về lại nghe được tin xấu như vậy.
Hàn Hiểu Vân còn đang oán trách "Đây là tạp chí Hân Hân, chủ yếu quay chụp những minh tinh nổi tiếng và các diễn viên đang nổi, làm này thật vất vả bộ phận của chúng ta mới giành được làm chuyên đề, đáng lẽ có cô nữa, vậy mà lại loại cô ra khỏi danh sách "
"Tôi đi tìm trưởng phòng" Mộng Tiêu không nghĩ nhiều như vậy, thật vất vả chạy ra khỏi việc đóng băng hoạt động, cô cho rằng chuyển qua bộ phận Thần Tượng sẽ có thể bắt đầu lại lần nữa.
Ai có ngờ lại rớt xuống hố.
Vừa đến văn phòng.
Trưởng phòng là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, đeo kính mắt, nhìn qua giống như một nữ cường nhân , "Tiêu Tiêu, cơ hội là có thể gặp nhưng không thể cầu, tôi biết cô xuất xuất đạo từ con đường nghệ sĩ đáng lẽ qua bên bộ phận Thần Tượng của chúng tôi sẽ được coi trọng nhiều hơn, nhưng còn cô thì sao? Hôm nay vừa mới đến báo danh, đã mất tích cả buổi. Cô mất cơ hội, cũng không thể trách tôi."
"Trưởng phòng, nếu như vì công biệc nên tôi mới rời đi thì sao?"
"Công việc gì? Tôi không có nghe nói cô còn có công việc khác "
"Là tổng giám đốc Diệp kêu tôi đi, cũng được tính trong phạm vi công việc chứ?"
"Tổng giám đốc Diệp hả? Ôi, Tiêu Tiêu, cô đừng nói giỡn với tôi. Sao tổng giám đốc Diệp có thể kêu cô ra ngoài, nếu thật sự tổng giám đốc Diệp kêu cô ra ngoài thì đừng nói tới thêm cô vào danh sách, ảnh bìa chủ đề lần này tôi sẽ cho cô luôn." Trưởng phòng cười vẫy tay, trong mắt có chút châm chọc.
"Được, tôi hiểu rồi " Lục Mộng Tiêu gật đầu, không nói thêm gì nữa, trực tiếp rời khỏi văn phòng.
Cô cũng lười đi truy cứu nguyên nhân nhiều như vậy.
Lúc này giải quyết khó khăn trước mắt rồi lại nói.
Một người do dự đứng ở trong thang máy, trong thời gian chờ đợi thang máy đi lên, dường như trong lòng cô có ngọn lửa thêu đốt vô cùng lo lắng, nôn nóng.
"Tinh." Thang máy đã tới cửa lầu 18
Lục Mộng Tiêu ngẩng đầu, đã thấy Diệp Phong đứng trước cửa thang máy. Anh vẫn một thân âu phục cắt may khéo léo vừa vặn, một tay cắm trong túi quần, ánh mắt hai người đối diện nhaụ
1 Thành ý
"Tổng giám đốc Diệp "
Diệp Phong nhíu mày, không để ý tới cô, anh trực tiếp bước vào thang máy.
Gương mặt lạnh lùng của anh, gần như có thể dùng từ khủng bố để hình dung nó, thấy vậy trong lòng của Mộng Tiêu rất khó chịu, nhưng dù sao cô cũng đã quen với sắc mặt không ngừng thay đổi của anh.
Cửa thang máy đóng lại, Mộng Tiêu trực tiếp đi tới đứng trước mặt anh, "Tổng giám đốc Diệp, tôi đang định đi tìm anh, là chuyện này, hôm nay lúc tôi đi ra ngoài với anh nên tôi chậm trễ công việc bên bộ phận Thần Tượng, có thể phiền anh kêu thư kí nói một tiếng với trưởng phòng của tôi hay không?"
Cô nói thẳng tuyệt không thêm bớt gì cả.
Lúc này Diệp Phong mới có chút phản ứng, lạnh lùng nghiêng đầu nhìn cô "Tại sao tôi phải giúp cô?"
"Bởi vì tổng giám đốc Diệp dẫn tôi ra khỏi công ty " Cô trả lời rất nhanh, vì cô cũng biết Diệp Phong sẽ không dễ dàng gì đồng ý giúp cô, cho nên cô sớm đã chuẩn bị tâm lý.
"Nếu mỗi người trong công ty, khi làm việc xảy ra vấn đề gì cũng phải cần tôi ra mặt giải quyết vậy cô nghĩ công ty cần hoạt động nữa hả?"
"Nếu như lịch làm việc của công ty giao cho nhân viên xảy ra vấn đề, còn không chịu giải quyết thì công ty đó cũng không hoạt động được " Lục Mộng Tiêu bình tĩnh trả .
Giọng nói vừa dứt.
Đôi mắt của Diệp Phong chuyển tới, lúc này mới rơi vào trên người cô "Thật là một cái miệng biết nói chuyện."
"Tổng giám đốc Diệp, anh cũng đừng khó xử một nghệ sĩ nhỏ nhoi như tôi, anh sắp xếp tôi vào bộ phận Thần Tượng cũng hy vọng tôi sẽ có thể phát triển mà đúng không?" Giọng nói của cô nhỏ xuống.
"Được, nếu như cô có thành ý thì tôi có thể giúp cô giải quyết vấn đề này "
“Thành ý hả? Tôi vẫn luôn có thành ý mà ” Mộng Tiêu che trái tim lại, đôi mắt sáng lấp lánh nói.
“Vậy sao? Vậy cơ thể của cô cũng có thành ý như vậy hả?” Anh vừa nói vừa bước tới gần cô.
"Loảng xoảng "
Lưng của Lục Mộng Tiêu trực tiếp bị ép dán trên cánh cửa sắt của thang máy, đôi mắt cô đờ đẫn nhìn về phía gương mặt lạnh lùng kia.
Cơ thể thành ý sao?
Người đàn ông này luôn giải quyết vấn đề bằng nửa người dưới sao?
"Tổng giám đốc Diệp, tôi đang rất nghiêm túc nói chuyện công việc với anh "
"Chẳng lẽ cô cảm thấy tôi đang giỡn hả? Được rồi, nếu cô không cần tôi giúp đỡ vậy thì thôi " Một tay cắm lại trong túi quần, anh đi về phía trước không để ý tới cô.
"Tổng giám đốc Diệp, không phải anh đang cố ý làm khó cho tôi sao?" Thật khó chịu, sao cô xui xẻo gặp phải cấp trên xấu xa như vậy chứ?
"Chuyện như vậy mà cô nói là làm khó sao? Tôi tưởng rằng cô rất giỏi về chuyện này chứ?" Anh lạnh lùng cười, đáy mắt đầy châm chọc.
"Anh…" Mộng Tiêu nhíu chặt mày, sao cô có thể không thấy sự châm chọc trong mắt Diệp Phong chứ, cô nắm tay thật chặt, cô thật sự không hiểu tại sao Diệp Phong lại nói như vậy?
Là vì sự xuất hiện của người đàn ông trong buổi hòa nhạc cho nên xem thường cô sao?
Cô hít sâu một hơi, mặc dù cô rất muốn đáp trả lại lời của anh, nhưng nghĩ tới công việc lời đã tới bên miệng bị cô ép trở về.
Tiếp theo cô đứng thẳng lưng, cúi người 90° về phía Diệp Phong
"Tổng giám đốc Diệp, tôi không biết tôi đã làm gì để anh hiểu lầm, nhưng công việc này rất quan trọng với tôi, mong anh giơ cao đánh khẽ, giúp tôi nói một tiếng về việc này " Trên đầu chữ nhẫn đều có một thanh đao, cô cảm giác thanh đao trên đầu cô gần như muốn rớt xuống.
Nhưng từ hai năm trước khi bước chân với giới giải trí cô đã biết dù đội thanh đao này khó chịu tới đâu cũng không thể để nó rớt xuống.
Nhất định phải nhẫn.
Dù sao trong vòng luẩn quẩn này vô cùng tàn khốc…
2 Thành ý
Diệp Phong giật mình nhìn về phía cô gái đang khom người trước mặt anh, anh thật sự không ngờ cô lại có hành động như vậy…
Thang máy vừa xuống tới lấu một.