⬅ Trước Tiếp ➡
Như vậy đê mê dưới tình huống còn không có khách quý, quả thực chính là hoạ vô đơn chí sự tình.
Đối với tình huống hiện nay, Lục Mộng Tiêu cũng không biết làm thế nào, coi như cô vắt hết óc cũng không có năng lực tự nhiên biến ra một vị khách mời nổi tiếng được “Cố hết sức thôi. Cho dù thất bại, kinh nghiệm lần này cũng rất quý giá với em.”
“Ừ.” Chiếc xe nhanh chóng đến khu phố cao cấp ở vùng lân cận.
Đây cũng không phải lần đầu tiên Tống Kỳ Kỳ đưa Mộng Tiêu tới chỗ này “Thành thật mà nói, Tiêu Tiêu, chị vẫn quên không hỏi, lần trước cô nói với chị là em phải ở chung với vị hôn phu , nhưng vị hôn phu kia là ai vậy?”
hôn phu chồng chưa/sắp cưới.
“ Là Mộc Lăng Phi.” Lục Mộng Tiêu hờ hững nói, đã bước xuống xe, làm một động tác tạm biệt rồi đi nhanh về nhà.
Nhìn bóng lưng của Lục Mộng Tiêu, miệng Tống Kỳ Kỳ như hóa đá há to……
Trong thang máy, Lục Mộng Tiêu nhìn vào gương sửa lại mái tóc ngắn, gần đây lại cảm thấy tóc mái hình như hơi dài, có nên cắt bớt một chút không……
‘ Đinh ' Đến tầng sáu, cửa thang máy chậm rãi mở ra……
Cô cũng không tiếp tục ở lại, vừa đi ra ngoài vừa lấy chìa khóa trong túi đào, nâng đầu lên chợt phát hiện có một người phụ nữ đang đứng trước cửa nhà Diệp Phong.
Người phụ nữ kia mặc quần áo bình thường, trên tay băng bó, mắt hồng hồng, đầu tóc hơi rối loạn, nhìn cô cùng nhếch nhác
2 Người đàn ông có tính khí thất thường
Khi Lục Mộng Tiêu dừng chân lại.
Người phụ nữ trước của nhà Diệp Phong cũng để ý có người đi đến, dịu dàng ngẩng đầu nhìn “Cô có phải là…… vị hôn thê của Lăng Phi không?”
Mộng Tiêu xác định lại tầm mắt, lúc này mới nhìn rõ được người đứng trước cử. Đây không phải là Lâm Vũ Vi sao? Sao cô ta lại thảm hại như vậy?
“Ừ, cô Lâm, là cô à.” Lục Mộng Tiêu không có quá nhiều biểu tình, tùy tiện gật đầu rồi đi đến của nhà mình……
Khi đi qua Lâm Vũ Vi……
“Khụ khụ……” Lâm Vũ Vi đột nhiên nhỏ giọng nghẹn ngào.
Mộng Tiêu giật mình, xoay đầu khinh thường nhìn về phía Lâm Vũ Vi, trời, đây là chuyện gì vậy? Vốn dĩ không muốn để ý nhiều đến nhưng tính tò mò nổi lên.
“Cô Lâm, cô làm sao vậy?”
“Không sao, tôi chỉ đau lòng mà thôi. Chị nhớ cô tên là Lục Mộng Tiêu đúng không? Cô Lục, có có thời gian ngồi tâm sự với chị chứ?”
Hả?
Cho dù Lâm Vũ Vi không biết cô là Tiêu Tiêu, nhưng cũng không thân mật đến như vậy? Còn muốn lôi cô đi nói chuyện phiếm, hình như có vẻ không đơn giản?
Lục Mộng Tiêu cũng không từ chối hứng thú của người ta, nói tiếp “Cô Lâm xảy ra chuyện gì sao?”
“Chỉ là trong lòng khó chịu, chị và Phong quen biết đã một năm, tình cảm của bọn chị vẫn luôn rất tốt, ai ngờ……” Lâm Vũ Vi nức nở càng gay gắt.
Lục Mộng Tiêu nghe xong lại càng khó hiểu, Lâm Vũ Vi nói chuyện này với cô làm gì vậy?
Cẩn thận nghe tiếp.
Lâm Vũ Vi lại nói “Cô cũng biết, Diệp Phong là chủ tịch tập đoàn Thánh Đỉnh nên trong công ty sẽ luôn có một vài nghệ sĩ muốn leo lên. Quan hệ của chị và Phong ở trong công ty vẫn luôn giấu kín, kết quả…… bị một người phụ nữ tên Tiêu Tiêu biết được, người này cũng dựa vào Phong……”
Nói đến đây, Lâm Vũ Vi dừng một chút.
Lục Mộng Tiêu cũng dừng một chút, vội vàng sờ mặt mình, nhất thời có chút luống cuống. Đối phương đột nhiên nói chuyện này với cô, không phải đã nhận ra cô rồi chứ?
Nếu không, tại sao đột nhiên nói cùng cô?
Nhưng lại nhìn dáng vẻ lê hoa đái vũ của Lâm Vũ Vi cũng không giống chế giễu, cũng không giống muốn gợi cho cô nói gì đó, vậy tại sao lại nói về vấn đề này chứ
lê hoa đai vũ hoa lê đẫm mưa, thành ngữ Trung Quốc, miêu tả dáng vẻ khi khóc của người phụ nữ xinh đẹp.
“Cô Lâm, sau đó thì sao?” Lúc này, lòng hiếu kỳ của Mộng Tiêu lại càng tràn ngập.
“Cô ta tìm một mình chị bới mọc, còn ra tay đánh chị…… Ép chị phải rời khỏi Diệp Phong. Cô nhìn đi, tay chị cũng là bị cô ta đánh bị thương. Cô nói xem, quá đáng hay không quá đáng chứ ?” Lâm Vũ Vi nói, che đi chỗ băng bó ở cổ tay.
Mộng Tiêu lập tức ngẩn người.
Tôi đi sao
Cô tìm Lâm Vũ Vi bới móc lúc nào, còn đánh cô ta, còn làm cô ta bị thương? Chị hai à, chị có thể bịa chuyện thực tế chút không
Ánh mắt vừa chuyển, Lục Mộng Tiêu hùa theo mà gật đầu “Quá đáng, vô cùng quá đáng Trên thế giới sao lại tồn tại người phụ nữ không biết xấu hổ như vậy.” Cô thật muốn nhìn xem Lâm Vũ Vi nói những lời này cuối cùng có ý đồ gì.
“Cô ta đã liên tiếp nói xấu chị bên tai Diệp Phong, cũng không biết có phải hiện tại Phong đã chán ghét chị hay không……” Lâm Vũ Vi khóc càng lớn hơn.
Ngay lúc này,
Lục Mộng Tiêu đã hoàn toàn hiểu được trong hồ lô của Lâm Vũ Vi có gì.
trong hồ lô có gì được sử dụng như một phép ẩn dụ cho việc không biết âm mưu của bên kia là gì.
Lâm Vũ Vi đang muốn mượn sức cô dùng thân phận cháu dâu để nói cho Diệp Phong biết là Tiêu Tiêu nói bậy, sau đó lại nói những lời tốt đẹp về Lâm Vũ Vi
Chưa kể đến, từ phương diện nào nhìn tới thì chiêu này vẫn thật sự rất đáng công nghiên cứụ
“Cô Lục, cô và Lăng Phi thường ngày hay ở cùng Phong, thỉnh thoảng cô hãy giúp chị nhắc nhở Phong, để để anh ấy bị người phụ nữ này quyến rũ.” Lâm Vũ Vi khẽ xoa mũi, vẫn là dáng vẻ khổ sở đáng thương như trước.
1 Quả nhiên như cô dự đoán
Nhìn xem
Quả nhiên như cô dự đoán.
Đáy mắt Mộng Tiêu vừa thoáng buồn ngủ, nhưng tinh thần lại giống như được tiêm kê huyết , theo ý cô ta nói “Được, cô Lâm, cô yên tâm đi, Lục Mộng Tiêu tôi khinh thường nhất cái loại phụ nữ độc ác mà vô liêm sỉ này. Tôi nhất định sẽ chú ý nhắc nhở chú hai từng giờ từng phút.”
tiêm kê huyết đả kê huyết kê huyết máu gà, là liệu pháp không khoa học xuất hiện vào những năm 1980, cho rằng tiêm máu gà có thể kéo dài sự sống và chữa tất cả các bệnh. Hàm ý muốn châm biếm người đột ngột thay đổi thái độ hoặc để chế giễụ
“Có những lời này của cô thì chị yên tâm rồi.” Lâm Vũ Vi gật đầụ Cô ta đã tranh được một người người đàn ông từ tay những người cũng ảo tưởng muốn leo lên xung quanh anh. Nhưng những năm gần đây, ngoại trừ Mộc Lăng Phi thì gần như cô ta cũng không được tiếp xúc với quá nhiều người bên cạnh Diệp Phong.
Bây giờ, rốt cuộc cũng lôi kéo được một người.
Haiz…… Cũng không biết cô Tiêu Tiêu này có lén đem đoạn ghi âm kia cho Diệp Phong nghe hay không Vừa nhớ tới chuyện này cô ta liền lo lắng đến đứng ngồi không yên
Cho nên…… vẫn luôn chần chừ xuống tay.
Vẫn quyết định là tới dò xét sự thật. Nếu con người ti tiện kia đã đưa đoạn ghi âm cho Diệp Phong nghe mà nói, thì cô ta cũng chỉ có thể sử dụng khổ nhục kế , sau đó lại thỉnh cái này phong cháu dâu, giúp đỡ cô đánh đánh cổ vũ.
khổ nhục kế cố ý làm bản thân thương hại để đánh lừa lòng tin của kẻ địch, lợi dụng cơ hội đó để thực hiện mưu kế của mình.
“Cô Lục, nếu không thì cô giúp chị một việc được không?” Lâm Vũ Vi chuyển giọng, nhìn vào dáng vẻ của họ Lục này chính là một đồ ngu xuẩn, dễ lừa như vậy, không bằng lợi dụng thêm một chút
“Được?” Mộng Tiêu hừ nhẹ.
“Chị lo Tiêu Tiêu kia lại nói gì đó linh tinh bên tai Diệp Phong thì mấy nữa chị nói cái gì cũng sẽ không tin tưởng. Cô Lục, nếu có thể thì lát nữa lúc chị nói chuyện với Phong, cô giúp chị nói vài câu được không?” Lâm Vũ Vi nói.
Dừng một chút lại nói “Em gái ngoan, chị thấy Diệp Phong cũng rất thương người cháu dâu như cô, lời cô nói nhất định anh ấy sẽ tin hơn vài phần.”
Có đồ ngu xuẩn này hỗ trợ, khổ nhục kế của cô cũng sẽ càng thuận lợi
Trước cửa nhà, mắt Lục Mộng Tiêu lóe lên, tinh thần phấn chấn ngay lập tức.
⬅ Trước Tiếp ➡