Chương 15
Lập tức ném Lục Chí Hoa bị đánh cho mặt mũi bầm dập qua một bên, anh ta khóc lóc nói mình muốn an táng lão phu nhân ở trong phần mộ tổ tiên của nhà họ Lục.
Theo lý thuyết Dương Sĩ Kỳ sẽ đem thi thể của lão phu nhân đang là cương thi mang về Chính Nhất Phái để xử lý, nhưng Hứa Chiêu nhìn thấy Lục Thiếu Nham khóc lóc nước mũi một bên nước mắt một bên, thật sự rất đáng thương.
Cô tháo nữ quỷ áo xanh đang quấn ở trên người lão phu nhân ra rồi ném ở trên người Minh Trần, ngay sau đó cô dùng một quyền đập nát cương thi, ném vào trong quan tài.
Sau khi đậy nắp quan tài, Hứa Chiêu dùng chu sa vẽ một lá bùa trừ tà, đặt lá bùa ở trên quan tài “Ngày mai kéo đến lò hỏa táng thiêu đi.”
Ngọn lửa bình trường sẽ không đối phó được cương thi, nhưng lò hỏa táng thì khác, lò hỏa táng có âm khí rất nặng, thiêu thi thể cũng nhiều, ngọn lửa ở nơi đó có thể nói là khắc tinh của cương thi.
Sau một loạt thao tác đơn giản và đầy thô bạo của Hứa Chiêu, Lục Thiếu Nham đang khóc thương tâm cũng đã ngừng khóc, Dương Sĩ Kỳ cũng trợn mắt há hốc mồm.
Lần đầu tiên anh ta nhìn thấy thủ đoạn chế phục cương thi như vậy, tuy rằng thủ đoạn hơi thô bạo, nhưng không thể không thừa nhận là nó rất hiệu quả.
Có sự trấn áp của bùa trừ tà, cương thi đã không làm ra được sóng gió, cộng thêm ngọn lửa của lò hỏa táng, có thể xử lý cương thi như một thi thể bình thường.
Bởi vì Minh Trần chưa hoàn toàn luyện hóa thi thể thành cương thi, hồn phách của lão phu nhân đã đi tới địa phủ, chưa kịp dung hợp cùng cương thi, vừa lúc cũng không cần siêu độ.
Nhưng việc để Dương Sĩ Kỳ khiếp sợ chính là, Hứa Chiêu có thể dùng tay không dính chu sa và vẽ bùa ở trên quan tài.
Khác với Minh Trần, Dương Sĩ Kỳ là một đạo sĩ chân chính, từ nhỏ anh ta đã bắt đầu học tập vẽ bùa chú, anh ta biết để vẽ thành công một lá bùa có bao nhiêu khó khăn.
Cho dù bùa trừ tà và bùa bình an đều là bùa chú thường thấy, nhưng cũng không phải mỗi một đạo sĩ đều có thể ở trong một khoảng thời gian ngắn mà thành công vẽ ra bùa chú.
Có lẽ Hứa Quan Nguyệt là kẻ lừa đảo, nhưng Hứa Chiêu tuyệt đối là một đệ tử chân chính của Thiên Phú Phái.
Mặc kệ Dương Sỹ Kỳ tiếc hận như thế nào về việc Hứa Chiêu chỉ nhận một kẻ lừa đảo làm sư phụ, anh ta cũng không có biện pháp khuyên Hứa Chiêu thay đổi chủ ý.
Dương Sỹ Kỳ đi tới Đồng Sơn thôn là vì muốn xử lý một chuyện khác, anh ta chỉ có thể tiếc nuối mang theo Minh Trần rời khỏi nhà họ Lục.
Hứa Chiêu cầm năm vạn tệ, cũng không thèm để ý đến việc Dương Sỹ Kỳ sẽ xử lý Minh Trần như thế nào, âm khí phía trên bầu trời của nhà họ Lục đã tản đi, hai thầy trò cũng lặng lẽ rời đi.
Trời đã sáng, ánh mặt trời chiếu thẳng vào trong linh đường, lục tục có người đi vào linh đường, bọn họ xoa xoa đôi mắt, có chút kỳ quái hỏi “Đã nói là sẽ tới gác đêm, không biết vì sao lại ngủ rồi?”
Quan tài đã khép lại, ngoại trừ phía trên có lớp chu sa nhợt nhạt thì người thường sẽ nhìn không ra bất luận điều khác thường nào.
Lục Chí Hoa mặt mũi bầm dập nằm trên mặt đất, còn Lục Thiếu Nham thì ngã ngồi ở bên người ông ta.
Thân thích của nhà họ Lục vừa mới tiến vào đã sợ ngây người “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”