⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc rời đi, Hứa Chiêu cũng không nói lời từ biệt với Hứa Quan Nguyệt, cô không muốn nói lời từ biệt, là bởi vì cô cảm thấy mình chỉ đi có một chuyến, không bao lâu sẽ trở về.
Hứa Quan Nguyệt đi theo bọn họ ra cửa, nhìn về hướng bọn họ rời đi, hai mắt trống rỗng, rõ ràng ông không nhìn thấy, nhưng ông tựa hồ đều nhìn thấy mọi thứ.
Dì Vương vẫn luôn chú ý đến Hứa Quan Nguyệt, sau khi Hứa Chiêu rời đi, rốt cuộc bà ta cũng nhịn không được mà nhiều chuyện “Hứa bán tiên, nghe nói cha mẹ ruột của Hứa Chiêu đã phái người tới đây để đón Hứa Chiêu đi? Bọn họ có cho ông tiền không? Dù sao thì ông cũng đã nuôi dưỡng Hứa Chiêu rất nhiều năm?”
Dì Vương cảm thấy Hứa Quan Nguyệt đã cầm không ít tiền, ở trong mắt của bà ta, Cao Khải rất có tiền, hơn nữa chiếc ô tô kia trông rất uy phong lại khí phái.
Hứa Quan Nguyệt không để ý đến dì Vương thích nói chuyện bát quái, ông chỉ đẩy cửa đi vào sân.
Sao ông có thể lấy tiền? Ông cũng không có trả Hứa Chiêu cho nhà họ Hứa, ông chỉ để Hứa Chiêu đi làm những chuyện mà con bé cần phải làm.
Dì Vương bĩu môi “Một kẻ lừa đảo thì có cái gì để kiêu ngạo.”
Bà ta nói xong thì tiếp tục nói chuyện cùng ông Lý ở bên cạnh, bà ta đã nhìn thấy, lúc Cao Khải mới tới, người mà ông ta tiếp xúc đầu tiên chính là ông Lý.
Bà phải tìm hiểu cho rõ ràng, nếu có cơ hội bà ta sẽ nói chuyện của nhà họ Hứa cho những người khác trong Vụ Thu thôn. Đã rất lâu rồi Vụ Thu thôn không có xảy ra chuyện nào lớn.
Hứa Quan Nguyệt đi vào nhà, ông mặc kệ những lời bát quái ở bên ngoài, ông thu lại bộ dáng không đứng đắn khi còn ở bên Hứa Chiêu, dáng người ông đoan chính ngồi ở trên ghế, hai mắt nhìn chăm chú về phía trước, dường như có thể nhìn thấy bóng dáng lúc Hứa Chiêu rời đi.
Rùa đen được Hứa Chiêu thay đổi nơi an tĩnh để phơi nắng đang bò tới trong tay Hứa Quan Nguyệt, giọng nói già nua phát ra từ trong miệng của rùa đen “Nếu luyến tiếc, ông có thể không cho con bé đi.”
Nếu Hứa Chiêu ở chỗ này, cô nhất định sẽ giật mình, ở trong mắt cô, rùa đen chỉ là thú cưng được Hứa Quan Nguyệt nuôi, nhiều năm qua chỉ thích lười biếng nằm phơi nắng, cô cũng không biết rùa đen có thể nói chuyện.
“Con bé cần phải rời đi, Kinh Thị mới là nơi thuộc về nó.” Hứa Quan Nguyệt nôn ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, hai mắt trống rỗng.
Rùa đen chậm rì rì mà bò đến trên tay Hứa Quan Nguyệt “Thiên Nhãn của ông đã bị phế, không thể tiếp tục xem bói, hiện giờ ông lại hao hết tâm huyết tính một quẻ cho Hứa Chiêu, đáng giá không?”
Hứa Chiêu không biết, hai mươi năm trước, Hứa Quan Nguyệt có một danh hiệu, cũng là Hứa bán tiên, bất quá khi đó Hứa bán tiên không phải là lời châm chọc, mà dùng để miêu tả năng lực của Hứa Quan Nguyệt.
Mỗi một quẻ bói của Hứa Quan Nguyệt đều đúng, giới thiên sư đã tôn xưng ông là bán tiên. Nhưng sau khi Thiên Nhãn bị phế, Hứa bán tiên cũng dần dần mai danh ẩn tích.
Hứa Quan Nguyệt cười “Đương nhiên là đáng giá.”
Không biết rùa đen đã sống bao lâu, nó giống như đã nhìn thấu hồng trần mà thở dài “Vậy kết quả như thế nào?”
Hứa Quan Nguyệt xoa xoa máu tươi nơi khóe miệng, đôi mắt trống rỗng tựa như phát ra ánh sáng “Chỉ có một chữ nannan Chiêụ”
Rùa đen nghi hoặc “Hả?”
“Ở đâu có Chiêu Chiêu, ở đó có ánh sáng.” Hứa Quan Nguyệt cười to.


⬅ Trước Tiếp ➡